đời như chuyến xe buýt / có kẻ xuống, người lên / người thì đi quãng xa / kẻ chỉ cần một đoạn
Thơ – Poetry
Cảnh người chợt nghĩ đến ta / Không lâu cũng chết vì già, bệnh thôi / Xác vùi hồn sợ mồ côi / Quê hương đất nước một trời chia xa!
Gặp một lúc rồi xa / Nỗi buồn dài vời vợi / Đã hết rồi những tháng ngày mong đợi / Đã qua rồi những xao xuyến, băn khoăn / Em về rồi, anh ở lại nhìn quanh / Nỗi trống vắng ngập tràn lên chăn gối
Cầm phone lên muốn gọi / Nhưng ngại quá đi thôi / Biết người ở tận phương trời / Có bao giờ nhớ đến lời hẹn không
Tự nhiên nổi đình nổi đám Tin Ó Đen từ giã cõi đời Tin thiệt nhanh loan tải khắp nơi Trên Facebook, trên các Diễn Đàn internet
Sáng thức dậy ra vườn / Thấy hoa cười rực rỡ / Phảng phất mùi jasmine vàng trong gió / Cây đâm chồi, lá nảy lộc nơi nơi / Hương xuân cao đến chín từng trời / Đi dạo một vòng nghe rừng thông cất cao tiếng hát
Sáng hôm nay / Mây mấy từng cao
Bầu trời xanh thẳm / Mưa xuân như sương nhẹ rơi
Nhưng khí trời đã ấm / Xuân đùa vui trên mấy luống hoa
Biết nói làm sao cho em hiểu Khi em không ở một bên Em thấy không giữa người và tên Cũng đã ẩn giấu bao điều kỳ bí
…em biết không Tưởng mùa xuân em về thăm tôi Khi lá hoa nảy lộc đâm chồi Tôi chẳng có cách nào đi được Dẫu khoảng cách gần hay xa xôi
Tôi đón xuân về trên rừng thông / Rừng thông lộng gió mây bềnh bồng /
Lưa thưa vài nhánh hoa bên suối / Soi bóng âm thầm đáy nước trong
