Sáng nay nhận một tấm hình O chụp đâu đó cố tình gửi tôi Chớm Thu nhiều lá vàng rơi Hàng cây đứng lặng, vắng người lại qua
Thơ – Poetry
Thoạt trông tưởng bướm vờn quanh Ngước nhìn lên cành… mùa lá rụng rơi Ô hay Thu đã về rồi Nhưng sao biền biệt tin người tôi yêu
Sau mấy ngày mưa dầm Khí trời lại oi ả Nhưng lòng thằng tui sao mà buồn quá Ngó trần nhà bị dột cứ đổ mồ hôi Mưa đá từ thuở nào làm mái nhà hư hại nhiều nơi
Tháng năm như chiếc bóng Trên hè phố rêu xanh Giữa trời cao đất rộng Đầy sương khói bồng bềnh Tim khua nhịp đập buồn tênh Hồn như lạc giữa miếu đền Chiêm dân
Em tựa cửa ngó vào vùng ánh sáng Mặt trời lên hay trăng lạnh mờ sương Đang nghĩ gì, hay mơ mộng, nhớ thương? Sao anh thấy dáng em buồn như biển
Sáng ngồi đọc lại trang thơ cũ Khi lá đầu mùa thưa thớt rơi Từng chiếc ngập ngừng nương cánh gió Cùng nỗi u hoài nghe chơi vơi
Tôi với anh dẫu không là ruột thịt Nhưng thân thiết nhau từ lúc mới quen Mẫu số chung là tình tự quê hương Là hãnh diện của một thời lính trận (Dẫu thua cuộc nhưng lòng không ân hận Đã hết sức mình trong trách nhiệm làm trai)
Tin nghe như sét đánh Giữa trưa hè chói chang Dòng máu như đặc quánh Chết lặng trong bàng hoàng Tôi cố ngăn tiếng nấc Bật lên từ tim gan
Giận chi em ơi cho tôi xin lỗi / Nhưng nỗi buồn này chia sẻ cùng ai ?
Tin nghe như sét đánh Giữa trưa hè chói chang Dòng máu như đặc quánh Chết lặng trong bàng hoàng Tôi cố ngăn tiếng nấc Bật lên từ tim gan “Are you serious?” Tôi hét trên phone tay Thời gian cũng ngừng thở Định mệnh nào an bài Giọng bạn đầy cảm xúc “Cũng chỉ […]
