Cảm hứng sau khi đọc bài thơ của Tuý Hà (bên dưới) Mai em về Đức quốc Xin đừng quên tình nghĩa nơi đây Lá thu vàng trước gió lung lay Chỉ sợ rụng trước mùa đông đến Gửi theo em những ân tình quý mến Kẻo mai sau lạc mất giữa chợ đời
Thơ – Poetry
Tôi với anh dẫu không là ruột thịt Nhưng thân thiết nhau từ lúc mới quen Mẫu số chung là tình tự quê hương Là hãnh diện của một thời lính trận (Dẫu thua cuộc nhưng lòng không ân hận Đã hết sức mình trong trách nhiệm làm trai) Tôi với anh cùng mơ ước […]
Ga chiều nay tiễn người về cố quận Buồn mênh mang đi giữa lối không đèn Gió thì thầm như hơi thở vừa quen Nghe trống vắng giữa chiều thu mới chớm
Tâm hồn tôi, ở nơi này, lạc long ngày không vui, đêm thức đợi tàn canh cứ đong đưa như lá úa trên cành lòng đoài đoạn nhớ thương hoài cố xứ Rất có thể sẽ không về được nữa quê hương bây giờ… trước nạn diệt vong giặc bên ngoài xâm lấn biển đảo […]
Sáng nay nhận một tấm hình O chụp đâu đó cố tình gửi tôi Chớm Thu nhiều lá vàng rơi Hàng cây đứng lặng, vắng người lại qua
Thoạt trông tưởng bướm vờn quanh Ngước nhìn lên cành… mùa lá rụng rơi Ô hay Thu đã về rồi Nhưng sao biền biệt tin người tôi yêu
Sau mấy ngày mưa dầm Khí trời lại oi ả Nhưng lòng thằng tui sao mà buồn quá Ngó trần nhà bị dột cứ đổ mồ hôi Mưa đá từ thuở nào làm mái nhà hư hại nhiều nơi
Tháng năm như chiếc bóng Trên hè phố rêu xanh Giữa trời cao đất rộng Đầy sương khói bồng bềnh Tim khua nhịp đập buồn tênh Hồn như lạc giữa miếu đền Chiêm dân
Em tựa cửa ngó vào vùng ánh sáng Mặt trời lên hay trăng lạnh mờ sương Đang nghĩ gì, hay mơ mộng, nhớ thương? Sao anh thấy dáng em buồn như biển
Sáng ngồi đọc lại trang thơ cũ Khi lá đầu mùa thưa thớt rơi Từng chiếc ngập ngừng nương cánh gió Cùng nỗi u hoài nghe chơi vơi
