Em xa rồi đất nhớ / Trời cao buồn mênh mang / Hoa rũ buồn bên ngõ / Mây chiều bay lang thang
Thơ – Poetry
Xuân về trên làn sóng / Nghe để buồn ngẩn ngơ / Vết sầu chừng cô đọng / Bóng quê hương xa mờ
Mùa đông Rừng Vua như Thu Xuân Hạ Trời rất cao, nắng rực rỡ đầy sân Dù quanh đây thu vẫn đầy trên lá Đông về ngang không một chút ân cần
Tôi buồn lắm tiễn em về lối cũ / Chiều phi trường vương vãi nắng vàng hoe / Nước mắt sũng buồn giọt ngọc tròn xoe / Rơi thánh thót vào hồn tôi tỳ vết
Em là một người vợ tuyệt vời / Vừa hiền lành, vừa vô cùng khả ái / Đã giúp anh vượt qua nhiều khổ ải / Dạy dỗ con thơ mẫu mực làm người
Ngày tháng chạy như đua về phía trước, / Bỏ sau lưng bao tiếc nuối, mộng mơ.
Nhận thư em từ Saigon Một Saigon đang xô bồ, náo loạn Sau chiến thắng Sea Games của đội tuyển Việt Nam Kèm với lời thở than: “Phải chi đám thanh niên nam nữ đang điên cuồng dưới phố Dành một phần tấm lòng cho số phận nước non!”
Ở bệnh viện mấy hôm Thấy đời người mỏng manh quá đỗi Không phải chỗ Sanh nhưng Lão, Bệnh, Tử luôn luôn tiếp nối Bất kể màu da Nam nữ Trẻ già
Sáng nay, ngày trọng thu Thấy lũ bướm lượn quanh chậu cúc Lạnh của Rừng Vua (*) chỉ se da một chút Bước ra hiên vui ngắm đất trời
Ngày trọng thu, Thanksgiving đã đến Viết mấy dòng để cảm tạ tình em Sẻ chia nhau bao kỷ niệm êm đềm Giờ giã biệt… trái tim sầu trĩu nặng
