Đêm nay ngợp trăng rằm, bỗng nhớ / bóng dáng người con gái ngắm trăng / Vui, buồn chẳng biết vì răng / Cầm chiếc điện thoại cứ băn khoăn hoài
Thơ – Poetry
Tôi muốn viết một bài thơ / Tặng những người em môi hồng má đỏ / Nhưng lâu quá rồi quên cả đường xưa lối cũ! / Chỉ nhớ Cà phê Dinh Diền
Đôi khi cũng muốn ghét Chưa kịp… đã thương hơn Thôi em đừng dỗi đừng hờn Đừng mau nước mắt, đừng mơn man buồn
Con giốc nhỏ hôm nay như bỗng lạ / Đứng mơ màng trong nắng nhạt chiều nghiêng / Cảnh vật đắm chìm trong nỗi niềm riêng / Và hoa lá cơ hồ im phăng phắc
Khi nào nhớ tới những người thân ái / Em luôn là người anh nhớ đầu tiên / Em là hiện thân của viên ngọc quý / Tỏa sáng huy hoàng trong Lễ Tình Nhân
Tôi đã đợi trời xuân cao tiếng hát / Cho hoa xuân trải lên thảm ngậm ngùi
Ta về thăm Bến Tam Thương / Nước non mời gọi vấn vương cõi lòng / Mây chiều, gió nhẹ triền song / Ngẩn ngơ tấc dạ, não nùng tích xưa
Ta trở lại chỗ em ngồi buổi trước / Ly cà phê chợt nhạt quá đi thôi
đêm nay trời trở gió hơi lạnh ngập rừng thông dường như trời đã chớm đông một mình thơ thẩn bến sông trăng về ngồi trên cầu gỗ lắng nghe gió xuyên cành lá tứ bề quạnh hiu
