Con giốc nhỏ hôm nay như bỗng lạ / Đứng mơ màng trong nắng nhạt chiều nghiêng / Cảnh vật đắm chìm trong nỗi niềm riêng / Và hoa lá cơ hồ im phăng phắc
Thơ – Poetry
Khi nào nhớ tới những người thân ái / Em luôn là người anh nhớ đầu tiên / Em là hiện thân của viên ngọc quý / Tỏa sáng huy hoàng trong Lễ Tình Nhân
Tôi đã đợi trời xuân cao tiếng hát / Cho hoa xuân trải lên thảm ngậm ngùi
Ta về thăm Bến Tam Thương / Nước non mời gọi vấn vương cõi lòng / Mây chiều, gió nhẹ triền song / Ngẩn ngơ tấc dạ, não nùng tích xưa
Ta trở lại chỗ em ngồi buổi trước / Ly cà phê chợt nhạt quá đi thôi
đêm nay trời trở gió hơi lạnh ngập rừng thông dường như trời đã chớm đông một mình thơ thẩn bến sông trăng về ngồi trên cầu gỗ lắng nghe gió xuyên cành lá tứ bề quạnh hiu
Em xa rồi đất nhớ / Trời cao buồn mênh mang / Hoa rũ buồn bên ngõ / Mây chiều bay lang thang
Xuân về trên làn sóng / Nghe để buồn ngẩn ngơ / Vết sầu chừng cô đọng / Bóng quê hương xa mờ
Mùa đông Rừng Vua như Thu Xuân Hạ Trời rất cao, nắng rực rỡ đầy sân Dù quanh đây thu vẫn đầy trên lá Đông về ngang không một chút ân cần
Tôi buồn lắm tiễn em về lối cũ / Chiều phi trường vương vãi nắng vàng hoe / Nước mắt sũng buồn giọt ngọc tròn xoe / Rơi thánh thót vào hồn tôi tỳ vết
