Hôm nay thu đã về ngang Bên hiên lá vàng rụng đã đầy sân Gió lùa vang vọng khánh ngân Rưng rưng đầu cành từng giọt mưa thu
Thơ – Poetry
Thơ: Yên Sơn – Nhạc: Hàn Sĩ Nguyên – Ca sĩ: Đăng Tuấn
Nhớ thì nhớ… chỉ hai đầu nỗi nhớ Khoảng không gian ở giữa mịt mù xa Biết làm gì với tháng lại ngày qua Cuộc trần thế đã cuối mùa miên viễn
Phố vắng em rồi / Con đường xưa ôm kỷ niệm / Hàng cột đèn ngơ ngác đứng trong đêm / Gió reo vi vút
Cuộc tình mình rồi sẽ về đâu / Không êm trôi như con nước dưới chân cầu / Cuộc tình mình rồi sẽ nhạt phai / Sẽ mong manh, sẽ tan nhanh như là bọt biển
Năm mươi năm rồi còn nhớ không em / Chốn cũ trường xưa kỷ niệm êm đềm / Bên góc sân trường phượng rơi đầy tóc / Đôi mắt u buồn… ly biệt dài thêm
Sáng nay bỗng nhiên quay quắt / Khi ngồi lặng ngắm mây bay / Cũng bởi xa lòng cách mặt / Nên tình phai nhạt đổi thay
Sương giăng mờ mịt buồn tênh / Thoáng nghe tiếng vọng gọi đêm lạc loài / Xạc xào nhánh cỏ cành cây / Chiều đi vội vã bóng ngày chìm sâu / Quẩn quanh chưa biết về đâu / Sao nghe chất ngất nỗi sầu mênh mang
Vũ Hạ-Vy sanh giữa cơn bão dữ 4 ngày sau Nội Ngoại mới được bồng Tưởng đó là đã quá sức chờ trông Giờ mẹ của nó lại lập thêm kỳ tích
