Hoàng hôn tĩnh lặng, yên bình Cỏ cây đứng lặng nghiêng mình lắng nghe Đó đây vang vọng tiếng ve Mây bay lãng đãng, chim về núi xa
Thơ – Poetry
Mặt trời đỏ rực non tây Vàng hoe giọt nắng cuối ngày rưng rưng Lá cây xào xạc ven rừng Lũ chim ríu rít hót mừng xôn xao
Hoa bằng lăng mỗi mùa vẫn nở / Người gặp người một thuở quen nhau / Bằng lăng nở tím vườn sau
rừng thiêm thiếp dẫu ve sầu réo gọi / nắng vô tình hừng hực nóng như thiêu
thu đã về ngang đây / lá vàng rơi xao xác / lung linh nắng cuối ngày / gợi nỗi buồn man mác
Đêm rớt xuống thật nhanh / Xua oi nồng nắng hạ / Tiếng chim hót líu lo trên cành lá / Nghe rộn ràng, náo động khoảng trời riêng
Đôi tình nhân tay trong tay bước xuống / Miệng tươi cười cùng ánh mắt long lanh / Chiếc xe bus vội vàng rời bến đổ / Để lại sau lưng vệt khói mong manh
Tự nhiên lòng rất nhớ Nhớ biển và nhớ người Người thì ở tận phương trời Lái xe về biển, nụ cười héo queo Trong lòng nghe tiếng sóng reo Trong tim lãng đãng… buồn hiu hắt buồn
Con gái ngoan vừa lập thêm thành tích Sinh thằng con giữa đại dịch Cô-Vy Giữa lúc con người bị ngăn cách, phân ly Đành vượt cạn một mình như từng đã (*)
Ta đã đợi người từ muôn năm trước / Hoặc cũng sẽ chờ đến tận nghìn sau / Sự đợi chờ là cả một nỗi đau / Khi mưa bụi rớt đầy trên khung nhớ
