Năm mươi năm rồi còn nhớ không em / Chốn cũ trường xưa kỷ niệm êm đềm / Bên góc sân trường phượng rơi đầy tóc / Đôi mắt u buồn… ly biệt dài thêm
Thơ – Poetry
Sáng nay bỗng nhiên quay quắt / Khi ngồi lặng ngắm mây bay / Cũng bởi xa lòng cách mặt / Nên tình phai nhạt đổi thay
Sương giăng mờ mịt buồn tênh / Thoáng nghe tiếng vọng gọi đêm lạc loài / Xạc xào nhánh cỏ cành cây / Chiều đi vội vã bóng ngày chìm sâu / Quẩn quanh chưa biết về đâu / Sao nghe chất ngất nỗi sầu mênh mang
Vũ Hạ-Vy sanh giữa cơn bão dữ 4 ngày sau Nội Ngoại mới được bồng Tưởng đó là đã quá sức chờ trông Giờ mẹ của nó lại lập thêm kỳ tích
Bóng chiều nghiêng, nắng chiều nghiêng Tôi bơ bơ đứng bên triền cỏ hoang Dõi theo cánh nhạn bay ngang Tiếng kêu khắc khoải lòng càng tịch liêu
Hoàng hôn tĩnh lặng, yên bình Cỏ cây đứng lặng nghiêng mình lắng nghe Đó đây vang vọng tiếng ve Mây bay lãng đãng, chim về núi xa
Mặt trời đỏ rực non tây Vàng hoe giọt nắng cuối ngày rưng rưng Lá cây xào xạc ven rừng Lũ chim ríu rít hót mừng xôn xao
Hoa bằng lăng mỗi mùa vẫn nở / Người gặp người một thuở quen nhau / Bằng lăng nở tím vườn sau
rừng thiêm thiếp dẫu ve sầu réo gọi / nắng vô tình hừng hực nóng như thiêu
thu đã về ngang đây / lá vàng rơi xao xác / lung linh nắng cuối ngày / gợi nỗi buồn man mác
