Thơ: Yên Sơn – Nhạc: Hàn Sĩ Nguyên – Ca sĩ: Đăng Tuấn
Thơ – Poetry
Nhớ thì nhớ… chỉ hai đầu nỗi nhớ Khoảng không gian ở giữa mịt mù xa Biết làm gì với tháng lại ngày qua Cuộc trần thế đã cuối mùa miên viễn
Phố vắng em rồi / Con đường xưa ôm kỷ niệm / Hàng cột đèn ngơ ngác đứng trong đêm / Gió reo vi vút
Cuộc tình mình rồi sẽ về đâu / Không êm trôi như con nước dưới chân cầu / Cuộc tình mình rồi sẽ nhạt phai / Sẽ mong manh, sẽ tan nhanh như là bọt biển
Năm mươi năm rồi còn nhớ không em / Chốn cũ trường xưa kỷ niệm êm đềm / Bên góc sân trường phượng rơi đầy tóc / Đôi mắt u buồn… ly biệt dài thêm
Sáng nay bỗng nhiên quay quắt / Khi ngồi lặng ngắm mây bay / Cũng bởi xa lòng cách mặt / Nên tình phai nhạt đổi thay
Sương giăng mờ mịt buồn tênh / Thoáng nghe tiếng vọng gọi đêm lạc loài / Xạc xào nhánh cỏ cành cây / Chiều đi vội vã bóng ngày chìm sâu / Quẩn quanh chưa biết về đâu / Sao nghe chất ngất nỗi sầu mênh mang
Vũ Hạ-Vy sanh giữa cơn bão dữ 4 ngày sau Nội Ngoại mới được bồng Tưởng đó là đã quá sức chờ trông Giờ mẹ của nó lại lập thêm kỳ tích
Bóng chiều nghiêng, nắng chiều nghiêng Tôi bơ bơ đứng bên triền cỏ hoang Dõi theo cánh nhạn bay ngang Tiếng kêu khắc khoải lòng càng tịch liêu
