tháng ngày đuổi theo nhau nhanh như bay / anh và em sẽ như nắng cuối ngày / biết còn được bao lần mình gặp mặt / còn được bao lần tay được cầm tay
Thơ – Poetry
Người đi rồi …. mình tôi ở lại / Dựa đỉnh sầu tiếc nhớ khôn nguôi / Chiều vẫn vàng, mây trắng ngập ngừng trôi / Nghe rã mục chút bọt bèo hạnh phúc
Xưa có gã từ qua / Nay có kẻ lỡ đàng / Tìm đâu một động hoa vàng / Để nghe thông hát, thác ngàn ru đêm
Thơ: Yên Sơn Nhạc: Hàn Sĩ Nguyên Ca sĩ: Phạm Đăng Tuấn Proshow: Nguyễn Xuân Dậu Dòng sông vắng, khói thu gọi buồn sầu loang trên sóng Chiều nghiêng bóng, nước xuôi vô tình dòng đời mãi trôi Thu ai gom sầu để lại riêng mình ngày dài vô tâm, năm tháng hư hao…
Hôm nay thu đã về ngang Bên hiên lá vàng rụng đã đầy sân Gió lùa vang vọng khánh ngân Rưng rưng đầu cành từng giọt mưa thu
Thơ: Yên Sơn – Nhạc: Hàn Sĩ Nguyên – Ca sĩ: Đăng Tuấn
Nhớ thì nhớ… chỉ hai đầu nỗi nhớ Khoảng không gian ở giữa mịt mù xa Biết làm gì với tháng lại ngày qua Cuộc trần thế đã cuối mùa miên viễn
Phố vắng em rồi / Con đường xưa ôm kỷ niệm / Hàng cột đèn ngơ ngác đứng trong đêm / Gió reo vi vút
Cuộc tình mình rồi sẽ về đâu / Không êm trôi như con nước dưới chân cầu / Cuộc tình mình rồi sẽ nhạt phai / Sẽ mong manh, sẽ tan nhanh như là bọt biển
