Thu sang nhuộm hết lá vàng Lá rồi khô rụng giữa hoàng hôn đau Thu còn trở lại mùa sau Lá khô ai biết về đâu cuối mùa!
Thơ – Poetry
Bỗng nhiên lòng rất nhớ / Muốn liên lạc hỏi em / Cánh đồng hoa vàng năm xưa / Có phải đang ở trong mùa gió chướng / Ngắm trăng thu cho tôi nhiều tưởng tượng / Một bóng lẻ loi đang ngước mắt nhìn
Thu đã về tôi tính làm ngơ (Đang vật vã với nàng Cô-Vít) Nhưng lá thu sớm hôm đùa nghịch Rơi lững lờ trong gió bên hiên
Sắc thu vàng đỏ khắp nơi Sáng nay ra ngồi lặng ngắm mưa bay Đốt điếu thuốc ngắm trời mây Mười sáu ngàn ngày… mình đã tha hương Quê nhà xa khuất đại dương Mây che, núi chắn dặm trường mờ xa!
Hôm nay thu đã về ngang Bên hiên lá vàng đã rụng đầy sân Gió lùa vang vọng khánh ngân Mưa thu từng giọt rưng rưng đầu cành
tháng ngày đuổi theo nhau nhanh như bay / anh và em sẽ như nắng cuối ngày / biết còn được bao lần mình gặp mặt / còn được bao lần tay được cầm tay
Người đi rồi …. mình tôi ở lại / Dựa đỉnh sầu tiếc nhớ khôn nguôi / Chiều vẫn vàng, mây trắng ngập ngừng trôi / Nghe rã mục chút bọt bèo hạnh phúc
Xưa có gã từ qua / Nay có kẻ lỡ đàng / Tìm đâu một động hoa vàng / Để nghe thông hát, thác ngàn ru đêm
Thơ: Yên Sơn Nhạc: Hàn Sĩ Nguyên Ca sĩ: Phạm Đăng Tuấn Proshow: Nguyễn Xuân Dậu Dòng sông vắng, khói thu gọi buồn sầu loang trên sóng Chiều nghiêng bóng, nước xuôi vô tình dòng đời mãi trôi Thu ai gom sầu để lại riêng mình ngày dài vô tâm, năm tháng hư hao…
Hôm nay thu đã về ngang Bên hiên lá vàng rụng đã đầy sân Gió lùa vang vọng khánh ngân Rưng rưng đầu cành từng giọt mưa thu
