Nắng thưa thớt rớt trên cành trơ trụi / Con chim một mình tiếng gọi bi thương / Chiếc lá lìa cành đẫm ướt hơi sương / Nằm nhỏe nhọet đợi một lần hóa kiếp
Thơ – Poetry
Ngày vừa đến chim về trong xa lạ / Cội nguồn xưa giờ ngoảnh mặt hết rồi / Đếm dấu chân trên lạc loài cỏ lá / Mong nắng mai về sưởi ấm cô đơn
Bạn bè thân mến của tôi ơi Sẽ rán vui hơn để sống đời Hôm nay sinh nhật sao buồn quá Nghĩ đến quê nhà lệ chực rơi
Ta vẫn mãi ngồi đây cùng ngày tháng / Nhưng xa dần đường trở lại quê xưa / Đau phận mình nhìn sớm nắng chiều mưa
Hôm kia nhận được thơ nàng Bảo rằng đã gặp được chàng thơ say Dưới trăng chàng cứ cầm tay Loanh quanh lối mộng, bước hoài trong mơ
Buổi sáng thức dậy Buổi sáng vừa thức dậy Mở toang cửa sổ phòng Bên ngoài sương mờ lối Thì thầm ngọn xuân phong
Trên biển vắng, cơn mưa chiều lạnh rát Ngày buông tay cùng mây nước ơ hờ Tôi trơ trọi như vỏ sò trên cát Lăn thản nhiên theo vạt sóng xô bờ
Forty years! Losing the country, the home, I feel alone like a waif; Not knowing how many friends are still alive or dead For all of us are scattering around the earth. Can anyone tell who wants to leave the motherland And will be buried in foreign sand? Forty years have drifted with the mass’ […]
Kỷ niệm ơi có bao giờ trở lại / Những ngày vui vội vã chắp cánh bay / Người xa rồi kỷ niệm vẫn còn đây / Luôn nhắc nhớ làm đêm dài mất ngủ
Đêm nghe tiếng khóc ma Hời Hận vong quốc vẫn một đời cưu mang Tháng Tư lại đến buồn man mác Bốn sáu năm rồi ai biết không Tháng Tư đó nước nhà tan tác Chim tan đàn lạc giữa bão giông
