Ngày trở dậy khóm hoa cười trong nắng / Lá xôn xao cùng chim hót trên cành / Chú bướm vờn tình bên chòm hoa cúc / Lối cỏ mơ màng sương đọng long lanh
Thơ – Poetry
Viết cho Đặc San LTTHLK 2021 Kể cho anh nghe vui buồn cuộc sống Từ khi lìa trường trôi nổi đó đây Kể cho chị nghe từ những tháng ngày Sau “giải phóng” liều thân tìm sự sống
Tự nhiên nhớ quá Sài Gòn Bốn sáu năm mình vẫn còn tha hương Tuổi già giọt lệ như sương Sao cứ tưởng tiếc quê hương nghìn trùng
Mây lãng đãng bay cuối trời Gửi thương nhớ đến một người phương xa Biết người vẫn nhớ đến ta Nhưng rất hiểu tình chỉ là mây bay
Mới 6 tháng mà đưa tang mấy bận Hết bạn tới thầy, rồi lại bạn… liền tay Tuấn ơi! Hôm nay lại tiễn linh mầy Đi bất chợt, để lại đây nỗi buồn
…với Phượng Vy và Như Tuyền trên làn sóng 1600AM Saigon-Dallas Radio
Một chiều lộng gió mưa bay Bàn tay muốn nắm bàn tay… ngại ngùng Biển buồn mưa bụi rưng rưng Sao nghe quạnh vắng trên từng bước đi
Giữa giấc ngủ nghe rì rào tiếng sóng Lòng xôn xao nhớ nghĩ đến một người Biết bây giờ có còn nhớ đến tôi Có còn nhớ phiến đá sầu lăn lóc
Người ta cố đặt tên/ Cho cuộc chiến tương tàn huynh đệ/ Trên dải đất Việt Nam đã qua bao thế hệ/ Vẫn chưa ngả ngũ rạch ròi/ Nhưng vết hằn vẫn rất đau/ Cho đến bây giờ và cả đến mai sau.
Hôm qua nghĩ tới người tình / Lái xe đi biển một mình… nhớ em / Mở điện thoại gọi hỏi thăm / Em hờn trách anh âm thầm rong chơi
