…với Phượng Vy và Như Tuyền trên làn sóng 1600AM Saigon-Dallas Radio
Thơ – Poetry
Một chiều lộng gió mưa bay Bàn tay muốn nắm bàn tay… ngại ngùng Biển buồn mưa bụi rưng rưng Sao nghe quạnh vắng trên từng bước đi
Giữa giấc ngủ nghe rì rào tiếng sóng Lòng xôn xao nhớ nghĩ đến một người Biết bây giờ có còn nhớ đến tôi Có còn nhớ phiến đá sầu lăn lóc
Người ta cố đặt tên/ Cho cuộc chiến tương tàn huynh đệ/ Trên dải đất Việt Nam đã qua bao thế hệ/ Vẫn chưa ngả ngũ rạch ròi/ Nhưng vết hằn vẫn rất đau/ Cho đến bây giờ và cả đến mai sau.
Hôm qua nghĩ tới người tình / Lái xe đi biển một mình… nhớ em / Mở điện thoại gọi hỏi thăm / Em hờn trách anh âm thầm rong chơi
Nắng thưa thớt rớt trên cành trơ trụi / Con chim một mình tiếng gọi bi thương / Chiếc lá lìa cành đẫm ướt hơi sương / Nằm nhỏe nhọet đợi một lần hóa kiếp
Ngày vừa đến chim về trong xa lạ / Cội nguồn xưa giờ ngoảnh mặt hết rồi / Đếm dấu chân trên lạc loài cỏ lá / Mong nắng mai về sưởi ấm cô đơn
Bạn bè thân mến của tôi ơi Sẽ rán vui hơn để sống đời Hôm nay sinh nhật sao buồn quá Nghĩ đến quê nhà lệ chực rơi
Ta vẫn mãi ngồi đây cùng ngày tháng / Nhưng xa dần đường trở lại quê xưa / Đau phận mình nhìn sớm nắng chiều mưa
Hôm kia nhận được thơ nàng Bảo rằng đã gặp được chàng thơ say Dưới trăng chàng cứ cầm tay Loanh quanh lối mộng, bước hoài trong mơ
