Dường như có gì rất lạ Khi nghe tiếng thu về ngang Có ai tiếc chi mùa hạ Có không ai thương lá vàng
Thơ – Poetry
Em ngồi bên thềm vắng Nhìn mùa thu đi ngang Chung quanh đều tịch lặng Cùng nỗi buồn mênh mang
Viết giùm cho ai đó… Xào xạc tiếng mưa thu Gây ngập lòng nỗi nhớ Em một mình vò võ Lạnh tràn lên gối chăn
Tôi trở lại tìm người xưa năm cũ / Cảm thấy đời bèo bọt phù du / Ðể buồn như lá chớm thu / Lưa thưa rụng rớt trong khu vườn buồn
Tôi dân Sông Vệ, Sông Trà / Hồn theo Thạch Trận La Hà về đây / Thời gian như thoáng mây bay / Sống đời viễn xứ mộng ngày hồi hương / Nước Non Xứ Quảng mến thương / Chiều đi giọt nắng vấn vương quê người
Dẫu vẫn biết đường tình không với được Nhưng tơ vương tự nó đã nảy mầm Mùa Thu đã vàng thắm Cúc đã nở đầy sân Đầu tháng 10, sinh nhật của em Nằm đếm lá dệt thành thơ gửi tặng
Tôi vẫn hát dưới bao vầng nhật nguyệt / Nghe dư âm lồng lộng buổi thu vàng / Nhìn quanh tôi dăm ba người bạn thiết / Thưa vắng dần khi gió chở mùa sang
2020 Hôm nay thu đã về ngang Bên hiên lá vàng rụng đã đầy sân Gió lùa vang vọng khánh ngân Mưa thu từng giọt rưng rưng đầu cành
Tôi chỉ xa em từ độ cuối đông Bóng hình em vẫn ngự trị trong lòng Nay hạ vừa sang quay về chốn cũ Để chỉ còn nghe sóng vỗ mênh mông
