Thơ & Nhạc:Yên Sơn Ca sĩ: Huy Luân Proshow: Tony Phước
Thơ – Poetry
Người đi hương vẫn còn thơm / Tiếc nụ hôn lỡ, vòng ôm chưa đầy / Ra về nắng rớt trên vai / Nghe nặng trĩu tiếng thở dài buồn tênh
Đêm lắng xuống chìm vào lòng đất lạnh / Nỗi nhớ nào làm vang vọng trong tim / Năm canh dài, đêm trăn trở dài thêm / Như vô tận… trăng mềm soi bóng ngã
Bên ngoài nặng giọt mưa giông / Và cơn bão nổi trong lòng trộn chung
Giữa chốn nhân gian người đời bỗng lạ / Miệng niệm thiên đường, bụng chứa gươm đao / Thì hỏi sao ta không hề đếm kể / Nửa đời rồi, nửa đời nữa rồi sao
Em hay hỏi thư tình sao không viết / Mà cứ theo chòng ghẹo, phá người ta / Biết nói gì khi màu tóc sương pha / Khi con nắng chiều đậu trên giốc tối
Tập vở ngày xưa thật dễ thương / Theo ta vào mộng những canh trường / Ngày đi rất vội, trăng vàng vọt / Đêm đến cuộn mình nhớ cố hương
Có bao giờ ta uống cùng dòng nước / Có con sông nào chảy ngược về non
Em nói với tôi:/
“Em đã đọc bài tôi viết… từng chữ, từng câu / Cũng se lòng mà không biết phải làm sao” / Xin cám ơn em tấm lòng lân tuất / Nhưng không cần thiết phải làm chi hết / Cứ nghiền ngẫm cho thấm vào lòng / Những rung động cùng một dây tương hợp
Nếu một ngày em phải ra đi / Chắc ngõ trúc sẽ buồn hiu buồn hắt / Rừng thông lặng câm dưới sương mù giăng mắc / Và gió sẽ ngừng để dõi bước chân em / Có lẽ tôi sẽ thức trắng đêm / Để mặc niệm những gì em để lại
