Em cứ nói “tình anh dần phai nhạt / Ngày càng xa, lời nói bớt ân cần / Thu sang rồi, lá đã rụng đầy sân / Mà ước hẹn vẫn chỉ là hẹn ước
Thơ – Poetry
Anh hỡi anh người con yêu Quảng Ngãi / Bao giờ về thăm sông núi băn khoăn / Nhớ về Vệ Giang thăm người em gái / Bao năm rồi tang biến vẫn cách ngăn
Gặp lại nhau để nói lời ly biệt Tình đã buồn, duyên đã cạn từ đây Ngại nhìn nhau giữa tiếng gió lời mây Tay lạc lõng, nhịp tim buồn rũ rượi
Em về rồi còn dư âm tiếng hát / Gợi nỗi buồn tiếc nuối một chia xa / Mắt long lanh từng ý nhạc lời ca / Như nhắn gửi cho hồn anh say khướt
Đã muộn rồi những ước mơ vô vọng Đã hết rồi những thề hẹn tương lai Nỗi khổ đau lắng đọng giữa canh dài Khu vườn mộng cũng tàn theo vạt nắng
trăng thu soi rực rỡ / mọi ngõ tối cuộc đời / tôi nhủ lòng mở cửa ra phơi / cho thổn thức tràn ra ngoài khung cửa / biết xuân tôi sẽ không quay về nữa / thôi cũng đành vui với lá vàng tươi
Con tim thảng thốt được tin / O đi để lỡ cuộc tình của nhau / O đi không noái một câu / Lá thu cuống quít, mưa ngâu chập chùng
Tôi buồn tôi biết tại sao / Nhưng tôi không biết khi nào mới nguôi / Nhìn lá rơi cũng ngậm ngùi / Nhìn trăng mờ tỏ rối nùi ruột gan
Ta gửi cho em bài thơ đoạn tuyệt / Mà lòng ta sao buồn bực miên man / Trong giây lát thì vô cùng quyết liệt / Nhưng tháng ngày dài hối hận tràn lan
