Ngần Ngại – Shy Confession
ngày 2.04.26
Đã yêu bé từ lần đầu gặp gỡ
Vẫn cầu mong chuyện duyên nợ ba sinh
Những chiều vàng, những nắng sớm lung linh
Mà ngôn ngữ ngại ngần chưa dám tỏ
Đã hò hẹn năm ba lần rồi đó
Mà tiếng yêu vẫn chưa nói nên lời
Hạnh phúc tình cờ rối quá nhỏ ơi
Hãy kiên nhẫn cho anh thêm cơ hội
Rồi cũng đến phút giây mong đợi
Hồi hộp, ngập ngừng nói tiếng yêu em
Trời về chiều, mây ửng hồng thêm
Khiến đôi má hồng tươi, em bẽn lẽn
Anh cũng thế, tự nhiên e thẹn
Em quay đi, anh thảng thốt vô vàn
Cuối xuân rồi, hạ cũng vừa sang
Chiều xuống thấp trên hàng cây gió lặng
Này cô nhỏ cho anh lời hò hẹn
Đi dạo với anh khắp nẻo đường thành
2002
SHY CONFESSION
I loved you, dear, the moment we first met,
And prayed our fates through lifetimes would align;
In golden dusk, in dawn’s soft trembling light,
My timid tongue still faltered, gave no sign.
We met a few brief times—so close, and yet
The words “I love you” lingered, left unsaid;
O fragile joy, so small, so delicate—
Be patient still, let hope be gently fed.
At last there came the hour my heart had known,
With trembling breath, I spoke my love for you;
The evening blushed, the clouds in crimson shone,
And on your cheeks, that tender color grew.
I too turned shy, as though by sudden art,
You looked away—my world in wonder swayed;
Late spring withdrew, and summer found its start,
While winds grew still beneath the trees in shade.
O little one, grant me this soft refrain:
To walk with you through every winding lane.
| « Nhạc “Về Thăm Bến Tam Thương” Suno | TRANG NHÀ | QUÀ XUÂN – A SPRING OFFERING » |

