Nhạc “Về Thăm Bến Tam Thương” Suno

ngày 30.03.26


Ta về… thăm Bến Tam Thương
Nước non mời gọi vấn vương cõi lòng
Mây chiều gió nhẹ triền sông
Ngẩn ngơ tấc dạ não nùng tích xưa

Đây bến sông xưa ta đứng lặng
Nghe cõi lòng trôi theo dòng nước miên man
Bóng hoàng hôn rơi trên bến vắng
Gọi hồn ai chiều bảng lảng mơ màng

Đây Bến Tam Thương
Âm vang dội trong lòng vấn vương
Ta đã về đây
Tắm mát sông xưa tình ngất ngây

Hận thù xưa kia
Cuốn trôi theo giọt lệ đầm đìa
Bến sông xưa vẫn còn đó
Mà lòng người đã xót xa chia

Năm mươi năm với cuộc đời lữ thứ
Bước phiêu linh nơi đất lạ quê người
Nay quay về với tâm hồn quá khứ
Nghe bâng khuâng như chiếc lá vàng rơi

Ôi Bến Tam Thương
Gọi tên nghe nhói buốt can trường
Đây chút tình còn vương mang
Xin gửi theo cùng gió mây ngàn

Bến Tam Thương
Cánh diều lượn gió
Chiều lên cao
Mây nhẹ xám giang đầu
Suốt sông dài
Từng cánh buồm lượn sóng
Giọng hát hò lơ
Sương khói phủ mơ hồ

Sông nước bao la
Ta ngồi nghe âm điệu thiết tha
Trăng đã lên cao
Trên dòng sông khói sóng dạt dào

Thương Bến Tam Thương
Như tình yêu mật ngọt quê hương
Mai dẫu chia xa
Vẫn vương mang bờ bến cũ chan hoà

Ai có nghe chăng
Mai này ta vạn dặm cách ngăn
Thương nước thương non
Thương dòng sông trọn kiếp mỏi mòn
Mai đã đi xa… Giã từ em
Chào Núi Ấn Sông Trà


« TRANG NHÀ