Tháng Tư 2025
ngày 23.04.26
Đêm nghe tiếng khóc ma Hời
Hận vong quốc vẫn một đời cưu mang
Tháng Tư lại đến buồn man mác
Nửa thế kỷ rồi ai biết không
Tháng Tư đó nước nhà tan tác
Chim tan đàn lạc giữa bão giông
Tôi đứng soi gương lòng phân vân
Săm soi tự hỏi biết bao lần
Là tôi hay cụ ông nào khác
Tóc bạc, da nhăn, mắt thâm quầng
Một quãng thời gian không thể ngờ
Quê người, xứ lạ vẫn bơ vơ
Vẫn nghe tiếng gọi hồn sông núi
Mỗi Tháng Tư về dạ ngẩn ngơ
Đêm qua khó ngủ nằm trăn trở
Nhớ bạn bè, nhớ chiến trường xưa
Nay mộng ước một đời vỡ lở
Có còn chăng lá úa với hương thừa
Tháng Tư nghiệt ngã không quên được
Phút cuối ới nhau đáp Thái Lan
Đâu ai nói cho mình biết trước
Đó là hôm rả ngũ tan hàng
Đâu ai biết một đi không trở lại
Quê hương thân yêu vẫn mịt mù xa
Nay thu chín lá khô vàng úa
Soi nhìn mình, chẳng nhận ra ta./-
APRIL
At night I hear the Cham ghosts cry,
A fallen land—its grief won’t die.
April returns with tender pain,
Half a century—who can explain?
That April tore the land apart,
Like scattered birds in stormwinds’ heart.
I stand before the glass and stare,
And question what is standing there—
Is it still me, or some old man,
With silvered hair and hollowed span?
A stretch of time beyond belief,
In foreign lands, alone in grief.
Yet still I hear my homeland’s call,
Each April leaves me lost in thrall.
Last night I lay awake in dread,
Old battlefields ran through my head.
Friends long gone, dreams torn away—
What withers now from yesterday?
That cruel April—none forget,
Our final call to Thailand met.
No one told us, none could say:
That was the day we broke away.
Who knew one step would mean no return?
The homeland fades—too far to yearn.
Now autumn leaves fall dry and worn,
I face myself… and feel unknown.
| « Bài giới thiệu Tác Giả “MỘT ĐỜI TƯỞNG TIẾC” | TRANG NHÀ | Chương trình Văn Học Tháng 4/2026 » |
