Sài Gòn Còn Mãi Trong Tôi
ngày 31.05.25
Sài Gòn còn mãi trong tôi
50 năm dẫu xa rời cố hương
Ngập lòng những vấn cùng vương
Có bao giờ thôi nhớ thương Sài Gòn
Bến Bạch Đằng, nắng chứa chan
Cùng em dạo bước khi tan học về
Ngồi Bô-Đa uống cà phê
Hoặc ngồi góc phố ăn chè hàng rong
Nhớ những lần đến Gia Long
Tiếng cười rộn rã, tiếng lòng reo vui
Đưa em xuống phố rong chơi
Chỉ được một lúc, “Về thôi Mẹ chờ”
Chợ Bến Thành có bao giờ
Bún Riêu, Cơm Tấm như chờ đợi ai
Khi Vườn Chuối, lúc Vườn Lài
Với bao kỷ niệm những ngày thanh xuân
Một trời kỷ niệm rưng rưng
Nhớ ơi là nhớ, nhớ từng lối quen
Nhớ lần tôi nói yêu em
Cái mặt thảng thốt bên thềm sân ga
Đó là lần tôi đi xa
Định về xin Mẹ đến nhà cầu hôn
Thế nhưng chinh chiến dập dồn
Cho tôi chia biệt Sài Gòn dấu yêu
Em một ngả, tôi một nơi
Thương em đã sống một đời éo le
Trùng dương núi chắn mây che
Quê hương mờ khuất, đường về phôi phai
Bây giờ tóc bạc như mây
Ngồi ôn lại những tháng ngày đã qua
Ở riêng một góc trời xa
Sài Gòn Hòn Ngọc mãi là… Viễn Đông.
Sài Gòn bao nỗi chờ mong
Sài Gòn in đậm mãi trong tim người
Cánh chim bạt gió cuối trời
Thương Sài Gòn – thương một thời đã qua…
Tháng 5/2025

Saigon Lives Forever in Me
Saigon lives on within my heart and mind—
Though fifty years have pulled me far away;
The homeland fades, yet longing stays entwined:
How could I cease to love you, night or day?
Bạch Đằng Wharf—sun spilling through the air,
Where after school we walked, your hand in mine;
Bô-Đa coffee, street-side sweets we’d share,
At corners where youth paused to taste its time.
I still recall Gia Long—laughter bright,
Our joy resounding as we roamed the streets;
Yet soon you’d whisper softly, “Home tonight—
Mother is waiting,” tender in retreat.
At Bến Thành, do bowls of bún riêu still wait,
Or cơm tấm longing for a vanished fate?
Vườn Chuối, Vườn Lài—those youthful days remain,
A thousand memories trembling in the chest;
I told you once I loved you—your surprise,
Still vivid by the station’s shadowed steps.
That was the day I left, with plans to return,
To ask my mother, then your hand to earn.
But war surged on—relentless, unforgiven—
And tore me from my Saigon, dear and true;
You went one way, I wandered roads unchosen,
Your life endured with burdens never few.
Oceans and mountains blurred the homeland’s face,
The path back home dissolved in time and space.
Now hair like clouds, I sit and trace the years,
Alone beneath a distant foreign sky;
Saigon—the Pearl—through memory appears,
The Far East’s jewel no exile can deny.
Though winds may drive this last bird far and wide,
I love Saigon—
I love the time that died.
| « Tưởng Nhớ Cao Đồng Khánh | TRANG NHÀ | Vu Lan Nhớ Mẹ » |
