Tâm Sự Một Chuyến Đi
ngày 2.09.23
Con lên phi cơ bay về Atlanta
Tim buốt lòng đau nước mắt chan hoà
Nhớ cuối tháng tư bảy lăm ngày đó
Bay ra Vũng Tàu, xa mẹ lìa cha
Cha ơi cha có bao giờ con biết
Đó cũng là lần vĩnh biệt tình cha
Cha ơi cha! Ôi một trời bi thiết
Năm mươi năm rồi quê mẹ mờ xa
Chuyến bay hôm nay cũng đi về biển
Cũng về hướng đông như biển Vũng Tàu
Nhắc nhớ đau thương hồn con tê điếng
Nước mắt tuôn tràn, tim thắt hồn đau
Quê hương ơi! Một đi không trở lại
Ngóng quê cha… Ôi sương khói mịt mờ
Nghĩ đến tương lai… cõi lòng tê tái
Lá cuối mùa sẽ rụng rớt bơ vơ!
Nhạc Lời Việt
Sharing thoughts about a trip
I board the plane, bound now for Atlanta,
my heart in pain, my eyes in tears undone.
I think of late April, seventy-five—
that flight to Vũng Tàu, away from Mother and Father gone.
Father—did I ever truly know
that flight would be our last goodbye?
Father, oh Father—a sky of grief below;
fifty years on, Mother’s land fades from my eye.
Today’s flight, too, is drawn toward the sea,
eastward still, like that Vũng Tàu shore.
The memories strike, my soul turns numb with grief,
tears spill over, my heart can bear no more.
My homeland—one departure, no return.
I search for Father’s land in mist and smoke.
I think of tomorrow—my spirit aches and burns;
the final leaf of season falls, alone, afloat.
English Song
| « Chờ Thu | TRANG NHÀ | Tử Biệt//Farewell » |
