Tạm Biệt Tháng Bảy – Farewell, July
ngày 3.08.26Tháng Bảy cũng như bao tháng khác trong năm. Ba mươi mốt ngày rồi cũng lặng lẽ đi qua, mặt trời vẫn mọc mỗi sớm, hoàng hôn vẫn buông mỗi chiều. Ngày tiếp nối ngày trong lặng lẽ với tuổi đời đã như lá chín trên cây. Vậy mà chẳng hiểu vì sao, năm nay đến ngày cuối cùng của tháng, lòng tôi lại bâng khuâng một tự hỏi, “Đã hết tháng Bảy rồi sao? Mới đó mà…”
“Mới đó mà…” Câu nói ấy dường như lâu lâu lại thốt lên một cách vô thức, như một phản xạ của tầm nhìn của một thanh niên nhiều tuổi. Mới lặng lẽ đón năm mới, mùa mới đây, vậy mà chỉ chớp mắt, thêm một một tháng hơn nửa năm đã khép lại.
Thời gian vốn vô hình, nhưng đôi khi tôi nghe được tiếng bước chân của nó. Không ồn ào, không vội vã, chỉ đều đặn đi qua, mang theo tuổi trẻ, mang theo những ước mơ của một thời, mang theo nhưng người thân yêu, bè bạn và mang theo những mùa Hạ cháy bỏng không bao giờ trở lại.
Lạ lắm! Thời gian trôi qua nhanh đến thảng thốt. Thế nhưng khi nghĩ đến năm tháng tới, sao lại thấy xa vời vợi, như còn cách cả một quãng đường dài chưa biết mình có đủ thời gian để đi hết hay không. Nhất là khi nghĩ đến hai viên kim cương là hai đứa cháu ngoại tốt nghiệp Trung học, Đại học… không biết mình có còn đó để vui mừng, để hãnh diện với cháu con!
Có lẽ điều làm người ta bâng khuâng không phải là tháng ngày qua vội mà là chợt nhận ra… đời mình cũng đang ngắn dần theo từng tờ lịch.
Ngày còn trẻ, người ta đếm thời gian bằng những mùa Hè sắp đến, những dự định còn dang dở, những hướng đi phía trước. Càng lớn tuổi, người ta lại bắt đầu đếm những mùa Hè đã qua, vẩn vơ từng mùa Thu vàng lá, nhớ thương những người đã vắng mặt, tiếc nuối những kỷ niệm xa vời trong ký ức.
Không biết tôi đang lo sợ điều gì hay chỉ đơn giản là cảm nhận rất rõ rằng quỹ thời gian còn lại của mình không còn nhiều như trước.
Không ai biết chắc rằng mình còn bao nhiêu thời gian để được ngắm một buổi chiều vàng, để nghe tiếng ve cuối mùa, để gọi điện cho một người bạn cũ, hay để tìm dịp đặc biệt nói với những người mình thương một lời còn ngại ngùng. Chỉ nghĩ vậy thôi lòng đã thấy bồi hồi!
Tạm biệt nhé, tháng Bảy. Cảm ơn vì đã ghé qua đời tôi thêm một lần nữa. Và nếu tháng Bảy sang năm còn gặp lại, mong rằng tôi vẫn còn đủ bình yên để mỉm cười, vẫn còn đủ sức khỏe để bước tiếp, và vẫn còn đủ yêu thương để thấy cuộc đời này… dễ thương biết bao.
Dẫu thời gian có vội vã đến đâu, tôi vẫn mong giữ được trong tim mình một chút nắng, một chút gió, và một chút biết ơn… cho mỗi ngày mình còn được hiện diện trên cõi đời này.
…Và, bây giờ… Xin chào Tháng Tám.
Tháng Tám đã về… Biết không thể mong thời gian chậm lại mà chỉ mong lòng mình đủ an bình, đủ nhẹ nhàng để vui sống, để rón rén cùng đi với thời gian thêm một quãng đường đủ dài mà không cần một hẹn ước nào thêm.
Tháng 8/2026
Farewell, July
July is, after all, no different from any other month of the year. Thirty-one quiet days come and go. The sun still rises each morning, and evening still lays its golden light upon the horizon. One day quietly follows another, while life itself has reached that season when the leaves have ripened on the branches.
Yet somehow, on this final day of July, I find myself whispering with a touch of wistfulness,
“Is July already over? It feels like only yesterday…”
“Only yesterday…”
That phrase escapes my lips every now and then, almost unconsciously—a quiet reflex of someone who has traveled far enough through life to measure time differently. It seems as though we only just welcomed a new year, a new season. Yet in the blink of an eye, another month has slipped away, and more than half the year has quietly folded into memory.
Time itself is invisible, yet there are moments when I can almost hear its footsteps. Never hurried, never loud, it simply keeps moving, carrying away our youth, the dreams that once seemed endless, beloved family and cherished friends, and those radiant summers that will never return.
Strange, isn’t it?
Time passes so swiftly that it leaves me astonished. And yet, when I think about the months and years still ahead, they seem impossibly distant—as though they lie beyond a road so long that I cannot know whether I will have enough time to walk its entire length.
That feeling grows even stronger whenever I think of the two little treasures of my life — my beloved grandchildren. I wonder if I will still be here to watch them graduate from high school, then college… to celebrate their achievements, to feel that quiet pride only a grandparent can know.
Perhaps what makes us wistful is not that another month has passed, but the sudden realization that our own lives are growing shorter with every page we tear from the calendar.
When we are young, we measure time by the summers yet to come, by unfinished dreams, and by all the roads still waiting to be explored.
As we grow older, however, we begin counting the summers already gone. We find ourselves lingering over autumn leaves drifting in the wind, missing those who are no longer with us, and revisiting memories that have become more precious with every passing year.
I do not know exactly what I fear.
Perhaps it is nothing more than the quiet awareness that the time remaining to me is no longer as generous as it once seemed.
None of us knows how many more golden afternoons we will have… how many more times we will hear the cicadas singing at summer’s end… how many opportunities remain to call an old friend… or finally find the courage to tell someone we love the words we have carried silently in our hearts for so long.
The thought alone is enough to stir something deep within me.
So farewell, July.
Thank you for visiting my life once again.
And if we should meet again next year, I hope I will still have enough peace to smile, enough strength to keep walking, and enough love in my heart to realize once more how wonderfully beautiful this life truly is.
No matter how hurried time may become, I hope I can always keep within my heart a little sunshine, a gentle breeze, and above all, a grateful spirit for every single day I am still blessed to be here.
And now…
Welcome, August.
August has arrived.
I know it is useless to wish that time would slow down.
Instead, I simply hope my heart will remain peaceful and light enough to embrace each new day, to walk quietly beside time for whatever distance still lies ahead, asking for nothing more, making no promises of tomorrow, and only cherishing the grace of being allowed to continue the journey.
Aug 2026
| « MỘT CHÚT NẮNG HẠ – A Touch of Summer Sunlight | TRANG NHÀ |

