Triết Lý Trong Chữ Việt
ngày 10.07.26
Tôi ngồi…
Ngồi nhìn những con chữ trong im lặng
Nghe thời gian… Lặng lẽ chảy qua đời người…
[Verse 1]
Tôi ngồi…
Nhìn những con chữ trong im lặng
Ngẫm chuyện đời từ nét bút đơn sơ
Trong chữ NHẸ… lại mang dấu nặng
Nên cuộc đời… đâu thể chỉ là mơ
Trong chữ VỮNG… lại mang dấu ngã
Ai đứng lên… mà chẳng đôi lần nghiêng
Qua giông bão… qua thời gió lộng
Mới biết cần… tích đức, tu thân.
Đời là thế… có lên rồi có xuống
Biết giữ lòng… sẽ nhẹ bước trần gian.
[Verse 2]
Trong chữ HIỂU… lại mang dấu hỏi
Càng hiểu nhiều… càng lắm băn khoăn
Người biết nghĩ… thường hay trăn trở
Chuyện nhân gian… không cần phải… phân trần
Chữ NGẮN kia… thế mà bốn nét
Trong khi chữ DÀI… chỉ có ba thôi
Đời đâu phải… nhìn qua hình tướng
Đo lòng người… khó lắm người ơi.
Sông sâu cạn… có dò mới biết
Nhưng lòng con người… mấy ai hiểu cạn sâu.
[Chorus]
SUNG SƯỚNG… với GIAN TRUÂN
Cũng là chín chữ… trong cuộc đời
HẠNH PHÚC… với BI THƯƠNG
Tám chữ như nhau… người ơi
Cũng như chữ… TÌNH YÊU và PHẢN BỘI
Bảy chữ thôi… mà cách biệt đậm sâu
Được mất… hơn thua rồi cũng thế
Như mây ngàn… trôi giữa mùa ngâu…
[Verse 3]
Đánh vần chữ KHÔN… bắt đầu bằng chữ KHỜ
Đó là điều… đời dạy từ lâu
Ai nên người… mà không lầm lỡ
Lội qua sông dài… mới biết nông sâu
Đã là con người… đâu ai trọn vẹn
Sướng… Khổ… Buồn… Vui…
chuyện thường tình!
Hãy làm điều… lương tâm không hổ thẹn
Sẽ không lo gì… những nhục cùng vinh.
Ai rồi cũng… một lần vấp ngã
Biết cách đứng lên… thì mới tuyệt vời.
[Bridge]
Chữ BẤT THIỆN… gói trong tám nét
LƯƠNG THIỆN… mang mười chữ dài hơn
Ánh đèn nhỏ… vẫn xua đêm tối
Tấm lòng thành… sưởi ấm nguồn cơn
Cái xấu… có làm người ngã xuống
Nhưng vẫn không… thắng nổi chân tâm
Người gieo thiện… như gieo hạt giống
Một mùa xanh… nở giữa âm thầm.
[Outro]
Nên làm người… giữa bao dâu bể
Xin chọn cho mình… cách sống thiện lương
Không hơn thua… không cầu danh lợi
Chỉ nên giữ lòng… lương thiện, từ bi.
Suốt cuộc đời… muôn vàn dấu hỏi
Nhưng cuối cùng… cũng chỉ vậy thôi
Muốn cuộc sống… bình an thanh thản
Hãy sống thiện lương… như một con người.
Hãy sống thiện lương…
Như một… con người…
| « Sài Gòn Còn Mãi Trong Tôi | TRANG NHÀ |
