KHI GIÓ CHỠ MÙA SANG
ngày 12.03.15Gửi về Đà Lạt
Sáng thức dậy ra trước sân lượm báo
Thấy lá thông xào xạc đón xuân sang
Nắng ban mai như lụa, mỏng manh vàng
Cơn gió sớm xôn xao lời tình tự
Buồn choáng ngợp, chạnh lòng người lữ thứ
Nhớ xuân xưa, ngày gió chở mùa sang
Tôi với em từng bước nhỏ thênh thang
Trên con dốc bên Đồi Cù thơ mộng
Tàn cuộc chiến triệu cảnh đời biến động
Em dạt về đâu, tôi ở phương này
Ba mươi năm qua lưu lạc trời tây
Mà vốn liếng là nhớ thương tràn khắp
Tôi tìm em gần cuối đời chưa gặp
Dù trầm luân chắc cũng đã dư thừa
Mỗi Xuân về tôi lại nhớ Xuân xưa
Nhớ suối tóc chảy tràn bờ vai nhỏ
Đồi Cù xưa bao tháng năm còn đó
Mà em, tôi riêng từng nhánh sông gầy
Em phương nao, còn tôi ở phương này
Buồn choáng ngợp, mỗi Xuân về gọi nhớ
07122005
« Không Biết Nữa | TRANG NHÀ | Anh Đi Vào Mộng Tìm Em » |