Trường Ca Người Em Mạn Bắc 7

ngày 17.10.13


Giấc Mơ Thu – Về Thăm Phương Bắc

Chuyến xe lửa đường dài xuyên đêm tối
Băng qua sông, qua rừng núi chập chùng
Tiếng còi tàu tan biến giữa hư không
Khi sắp ghé những ga buồn tỉnh nhỏ
Trong toa riêng cay xè căng mắt đỏ
Ngôn ngữ tình là ánh mắt bờ môi

Rời thị thành theo đò dọc về xuôi
Thuyền rẽ nước êm êm chiều thu muộn
Quê Mẹ xa xăm bên bờ sông Đuống
Vẫn lũy tre làng, vẫn những hàng cau
Xưa ra đi đội chinh chiến trên đầu
Nay về lại khói lam vờn thân ái

Anh và em chỉ riêng mình hai đứa
Đạp xe bên nhau qua những cánh đồng
Con đường mòn nâu sậm đất đá ong
Đưa ta đến những miếu đền hoang phế
Em ngoan ngoãn quỳ bên anh xin lễ
Mái tóc dài chạm đất phủ đôi vai

Chiều cuối thu gió vi vút trên cây
Như cố trẫy những lá vàng sót lại
Em bước nhẹ như có điều e ngại
Sợ lá đau dưới đôi guốc vô tình
Bên gốc bàng dừng lại ngước nhìn anh
Mây đắm đuối chìm sâu trong đáy mắt

Em tươi vui cùng gió mùa phương bắc
Hơi thu vờn đôi má đỏ hây hây
Tựa vai anh em thủ thỉ lời mây
Mặc sương nhẹ đậu bừa trên tóc rối
Chiều bảng lảng đã nhường cho bóng tối
Tay trong tay đan hạnh phúc ra về

19/08/2013

The Autumn Dream Visiting The North Again

Long-distance train through the night
Crossing the river, running through the forest and mountains
The train whistle vanishes in midair
When approaching the forlorn stations of the small towns
In the private coach, red eyes wide open
The language of love is eye and lip contact

Leaving the city, taking a riverboat down along the stream
A boat splits water smoothly in the late autumn afternoon
Mother’s hometown is far away on the banks of Duong River
Still, there are the bamboo hedges surrounding the village, still there the areca rows
Departing in the past, suffering the war over the head
Now I return to the cozy warm smoke (of cooking)

You and I are the only ones left
We’re cycling side by side through the fields
The trail is dark brown, paved with honeycomb stones
Takes us to the abandoned shrines
You devotedly kneel beside me and ask for the blessing
Long hair that touches the ground covers your shoulders

Late Autumn, afternoon wind soars through the trees
Seems to try to blow away the remaining yellow leaves
you step lightly as if you were afraid
to hurt the leaves under the nonchalant clogs
Stopping at the Bang tree and looking up at me
Clouds of infatuation sink deep to the bottom of the eyes

You’re getting elated by the northern breeze
The breath of Autumn caresses lightly your reddened cheeks
Leaning on my shoulder you whisper words of love
Not minding a light mist that leaves your hair messy
The afternoon gives way to darkness
Feeling blessed we make for home hand in hand.



Mời xem tiếp – Please click on the link below to return to the first relate poem:
Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai – The light of the crescent moon on the shoulders


« TRANG NHÀ »