Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng 2

ngày 19.10.14


Bỗng Nhiên Tương Ngộ

Một bất ngờ kỳ thú
Em hẹn qua thăm tôi
Từ cánh đồng hoa vàng huyền hoặc xa xôi
Từ buổi sáng ngỡ ngàng đọc lời ly biệt
Tôi vẫn luôn nhớ tiếc
Đêm huyền diệu nồng nàn
Vẫn dặn lòng chờ đến lúc mùa sang
Sẽ trở lại tìm em
Khi cánh đồng hoa thu về rực rỡ

Sau phút giây bỡ ngỡ
Tôi vội vã hồi âm
Em ơi chín đợi mười trông
Tưởng như chiếc lá giữa dòng đời trôi
Còn gì vui hơn em ơi
Chúng mình sánh bước chung đôi
Rộn ràng

Thư gửi đi một bữa
Em hẹn chớm thu sang
Trong chuyến đi công tác
Sẽ ghé lại rừng thông
Chờ em khuya sớm phập phồng
(Như một cô gái trẻ sắp về nhà chồng làm dâu)

Nhưng rồi không bao lâu
Lá úa vàng rất sớm
Như lời hẹn mùa trăng tròn, thu chớm
Rừng thông vui chào đón bước chân em
Bên dòng sông
Nơi quán rượu
Buổi chiều êm
Khi sương lạnh
Đưa nhau về
Nói với nhau trăm thương nghìn nhớ
Ôm em trong vòng tay mà tôi cứ ngỡ
Trong giấc mơ liêu trai còn sót lại năm rồi.

Đêm thênh thang
Đêm trốn ngủ
Tuyệt vời
Tay ôm chặt… sợ em đi mất
Dẫu say đắm trong hương tình ngây ngất
Nhưng khi mặt trời lên cao
Em lại nói lời từ biệt
Ra đi

Tôi ngậm tăm không muốn nói năng gì
Dù có muốn cũng khó bề lay chuyển
Từ biệt nhau với vô vàn lưu luyến
Tôi hẹn gặp lại em nơi cánh đồng hoa
Em không nói gì
Nhìn vào khoảng trống bao la
Đầu nhẹ lắc
Rồi cúi mặt bước đi
Nhẹ êm như thuyền hoa rời bến đỗ
Lòng bồi hồi chắt chiu một lần tương ngộ
Tự hỏi thầm
“Còn có khi nào gặp lại lần sau!”

Mùa trăng Tháng 10/2014

Unexpect Kindred Spirits

A wonderfully surprising grace
She promised to stop by at my place
From her remote land of yellow flower
From the morning when she left the letter
I’ve been longing for seeing her
And that passionate night was in a fever
I advised myself I should wait for the next juncture
Then I would return to look for my dreamer
It was also time for fall flowers to show their best.

After a moment of being amazed
I hastily rejoined
My grief, I’ve been hopelessly waiting for her
Whom I thought has gone forever
Nothing was more exciting than her note
I could imagine we would pace again on the road
Great agitation

The mail went off for a day
She replied she would make hay
During a trip, she planned to stay
And visit the pine forest
My heart submerged in unrest
(As if a young girl preparing to come to the groom’s)

But then not before long
All the leaves turned yellow early
She has come as promised
The pine forest welcomed her visit
By the riverfront
In a tavern
A peaceful evening
in a cold night fog
Both walked to our lodge
Revealing each’s reminiscence of love
Embracing her in my arms, I esteemed
Her beloved image that I last dreamed

The night was so boundless
The night was sleepless
So wondrous
I seized her tightly, for fear she’d flee
Despite my soul was swimming in love sea
As the sun rose up high
She then said good-bye
Went off

So helpless, nothing much I could say
‘Cause I knew I couldn’t urge her to stay
But I was unwilling to let her go
I begged her to meet again in the flower meadow
Without a word of no
She cast her eyes to the vast space
And slightly shook her head in grace
Then she looked down and walked away
Her light steps were like a boat leaving the quay
Leaving behind a discomfiture
I wondered
“Would it be any chance to meet in the future!”



Mời xem tiếp – Please lick on the link below to the next relate poem:
Thêm Một Lần Đưa Tiễn – Another Swan Song


« TRANG NHÀ »