Cánh Đồng Hoa Vàng

ngày 22.07.19


Bỗng nhiên lòng rất nhớ
Muốn liên lạc hỏi em
Cánh đồng hoa vàng năm xưa
Có phải đang ở trong mùa gió chướng
Ngắm trăng thu cho tôi nhiều liên tưởng
Một bóng lẻ loi đang ngước mắt nhìn

Cánh đồng hoa đã dệt một cuộc tình
Khi tôi từ một chuyến xe bất ngờ bước xuống
Giữa mùa gió chướng
Giữa một mùa trăng
Tôi thường nói với em nếu không phải tiền căn
Sao không đón ai mà đứng đợi giữa ga chiều lộng gió

Tôi bước xuống và em đứng đó
Tóc tung bay, tà áo phất phới bay
Tôi giật mình nghĩ tới chuyện liêu trai
Khi bốn mắt quấn quýt nhìn nhau không nói
Không tự chủ đến bên em vờ hỏi
“Tôi không rành đường nhờ cô chỉ hộ hướng đi”

Một bắt đầu như thế nhưng thật diệu kỳ
Em cười mỉm gật đầu vui vẻ
Rời khỏi sân ga trời chiều bóng xế
Tôi theo em như định mệnh an bài
Qua cánh đồng hoa vàng
Chân bước khoan thai
Gió lồng lộng và không gian yên tĩnh
Bước bên nhau như đi về vô định
Dưới vầng trăng rực sáng buổi thu về

Cả hai đứa bỗng quay nhìn nhau
Như để lắng nghe
Tiếng tim đập giữa đôi lòng lạnh giá
Trong vòng tay tôi, thân em rệu rã
Môi nở hoa đón nhận nụ nồng nàn

Giữa cánh đồng hoa vàng
Dưới trăng thu lồng lộng
Mình đến với nhau như trong giấc mộng
Chuyện tương lai ai biết được, ai người

Vẫn chỉ là chuyện đời
Hết biệt ly sẽ có ngày sum họp
Nhưng giữa tôi và em như có gì không ăn khớp
Nên nỗi chờ mong cứ thế lớn dần

Thu đã về
Lá đã rụng đầy sân
Vẫn dõi mắt hai phương trời thương nhớ
Cánh đồng hoa vàng mỗi mùa lộng gió
Ánh trăng thu vẫn vằng vặc trên cao
Nghĩ tới em
Lòng quặn thắt nao nao
Giữa cung bậc của “hai đầu nỗi nhớ” (*)

Tháng 8/2015
(*) Nhạc Phan Huỳnh Điểu


« TRANG NHÀ »