Hoa Tương Tư Nở Muộn

ngày 27.09.18


Ngồi bó gối nhìn lá vàng rụng rớt
Lòng bâng khuâng, tim gõ nhịp xôn xao
Nếu là chim chắc hạnh phúc biết bao
Sẽ xoải cánh bay về phương trời mộng

Phương trời em biển trời xanh lồng lộng
Có trăng soi chênh chếch chỗ em ngồi
Có đường trăng mình từng bước bên nhau
Trên biển vắng ở những chiều thu muộn

Ngồi bó gối nhìn bóng đêm chụp xuống
Lòng phân vân như phím lỡ dây chùng
Cuộc sống mỏng manh tựa đoá phù dung
Sớm nở tối tàn; cuộc đời dâu bể

Có những lúc nhìn trăng tà bóng xế
Tim xôn xao, tim gõ nhịp bồi hồi
Còn được bao lần trọn vẹn niềm vui
Mà canh cánh đâu đây mầm ly biệt

Tôi đã sống với một đời tưởng tiếc
Thì em ơi đừng cộng nữa nha em
Mộng với mơ cho thương nhớ dài thêm
Càng xa cách tình tôi càng khô khốc

Vẫn biết ngày mai mặt trời lại mọc
Trái đất nầy… dẫu có chậm, vẫn quay
Cố hát hoài bản tình nhẹ như mây
Nghe dội lại hồn mình riêng một phía

Đã bao lần gặm nỗi buồn thấm thía
Lại chờ mong có một phép nhiệm mầu
Cho chúng mình có dịp gặp lại nhau
Khi thương nhớ trở mình trong đêm tối

Biết bao lần tim vật vờ bối rối
Ước được quên nhưng đâu dễ gì quên
Cứ nhớ hoài đêm trăng sáng long lanh
Những rung động của lần đầu gặp gỡ

Bờ môi mọng trên đường trăng ngày đó
Những luyến lưu khi từ biệt ra về
Rồi cách chia cho ngày tháng lê thê
Càng mong ngóng càng thấy tình vô vọng

Cuối tháng 9/2018

Mời nghe một bản nhạc hay:


« TRANG NHÀ »