Tiễn Biệt Lão Thi Sĩ Hoa Văn

ngày 1.07.26

TIỄN BIỆT HOA VĂN
Một Người Bạn Thơ Vừa Đi Xa


Tin anh Hoa Văn qua đời đến với tôi thật bất ngờ, dù trong lòng cũng đã linh cảm điều chẳng lành từ trước.

Tôi biết đời người vốn mong manh. Ở cái tuổi này, chúng tôi đều hiểu rằng cuộc chia tay cuối cùng rồi sẽ đến với mỗi người. Thế nhưng khi hay tin anh đã vĩnh viễn ra đi, tôi vẫn không khỏi bàng hoàng và tiếc nuối. Điều khiến tôi ray rứt nhất là đã không có cơ hội được gặp anh lần cuối, được ngồi với anh thêm một buổi chuyện trò.

Tôi quen biết anh Hoa Văn qua các văn đàn Việt ngữ hải ngoại. Thuở ấy, dù chưa hề gặp mặt, chúng tôi đã biết nhau qua những bài thơ, những bài viết và những lần trao đổi thư từ. Người ta thường nói văn là người. Có lẽ vì vậy mà giữa những người yêu thơ, đôi khi sự đồng cảm đến trước cả cuộc gặp gỡ ngoài đời.

Nhiều năm qua, chúng tôi vẫn giữ mối liên lạc. Thỉnh thoảng gửi cho nhau một tập sách mới xuất bản, một bài thơ vừa viết xong, hay đôi dòng tâm sự về cuộc sống nơi đất khách. Qua những trang viết ấy, tôi cảm nhận được nơi anh một tâm hồn chân thành, một người lính cũ nặng lòng với quê hương và một thi sĩ luôn giữ được ngọn lửa yêu văn chương giữa bao biến động của cuộc đời.

Mãi đến giữa năm 2025, nhân chuyến đi Richmond, Virginia, tôi mới có dịp gặp anh ngoài đời. Cuộc hội ngộ diễn ra trong một buổi gặp mặt thân tình tại nhà lão thi hữu Trần Quốc Bảo. Đó là lần đầu tiên chúng tôi thật sự ngồi đối diện nhau sau bao năm quen biết qua chữ nghĩa.

Có những cuộc gặp tưởng như bình thường nhưng về sau nghĩ lại mới thấy vô cùng quý giá. Bởi khi ấy, chưa ai dám nghĩ rằng đó là lần gặp cuối cùng.

Năm nay, nghe tin gia đình anh Trần Quốc Bảo có tang sự, đồng thời được biết sức khỏe anh Hoa Văn đã suy yếu, chúng tôi quyết định thực hiện một chuyến đi thăm các anh. Trước khi lên đường, tôi có liên lạc với anh. Anh cho biết bệnh tình không tốt và có thể sẽ không tiếp được khách phương xa.

Dẫu vậy, khi đến Richmond, chúng tôi vẫn cố gắng gọi điện và mong có cơ hội ghé thăm tận nhà. Nhưng rồi anh vẫn không đủ sức khỏe để gặp mặt. Tôi đã không dám nghĩ “có thể đây là cơ hội cuối cùng”! Từ thành phố tôi ở tận miền nam nước Mỹ qua đến Richmond thăm anh… hoàn toàn không phải dễ dàng; không phải vì thời gian, vì tốn kém nhưng mỗi đời sống của mỗi người có những ràng buộc khó tiên liệu.

Mấy ngày trước, anh Trần Quốc Bảo báo tin anh Hoa Văn đã vĩnh viễn ra đi. Tôi lặng người rất lâu. Thế là thêm một người bạn thơ rời khỏi cuộc hành trình này. Thế là thêm một chiếc ghế trống bên bàn trà của những người lính già. Thế là thêm một cái tên thân thương bước vào miền ký ức đã dày đặc những điều không vui.

Đọc bài thơ “Tiễn Biệt Hoa Văn” của anh Trần Quốc Bảo, tôi không khỏi xúc động. Trong những câu thơ ấy không chỉ có nỗi buồn tiễn biệt một người bạn, mà còn thấp thoáng cả một thế hệ. Một thế hệ từng đi qua chiến tranh, tù đày, ly hương và lưu lạc. Một thế hệ mang theo bên mình vừa khẩu súng của người lính, vừa trái tim của người làm thơ.

“Phú Long khuất bóng đã xa,
Hoa Văn nay, tách thuyền qua bến rồi…”

Chỉ hai câu thơ mà nghe như cả một đời người.

Những người bạn năm xưa đang lần lượt rời bến. Người ở lại mỗi lúc một ít hơn. Những cuộc điện thoại thưa dần. Những buổi họp mặt vắng thêm vài khuôn mặt quen. Và rồi đến một ngày, chính mình cũng sẽ trở thành người được nhắc nhớ trong những cuộc chuyện trò của bằng hữu.

Tôi không dám nhận mình là người thân thiết nhất với anh Hoa Văn. Chúng tôi gặp nhau ngoài đời không nhiều. Nhưng tình bạn đôi khi không được đo bằng số lần gặp gỡ mà nó được đo bằng sự đồng cảm, bằng những trang thơ đã đọc của nhau, bằng những lá thư đã gửi cho nhau, và bằng sự quý trọng dành cho nhau suốt nhiều năm tháng.

Anh đã sống cuộc đời của một người lính. Anh cũng sống cuộc đời của một người làm thơ. Dù trải qua bao biến động của thời cuộc, anh vẫn giữ được tấm lòng son với quê hương, với bằng hữu và với văn chương.

Giờ đây anh đã đi xa.
Vần thơ ở lại… ngâm nga muộn màng.
Dù nỗi buồn không riêng mang
Nén hương tưởng niệm cùng tang quyến người
Tiễn anh chẳng nói bằng lời
Viết trang kỷ niệm gửi người thân quen

Riêng tôi, trong nỗi ngậm ngùi của một người đến chậm một bước, chỉ xin thắp một nén hương lòng tiễn biệt anh. Vĩnh biệt anh, Hoa Văn. Cầu mong anh thanh thản nơi miền mây trắng. Và biết đâu, ở một cõi nào đó ngoài vòng nhân thế, anh lại đang hội ngộ cùng những người bạn cũ, cùng Nguyễn Phú Long, cùng những thi hữu đã đi trước, để tiếp tục câu chuyện văn chương còn dang dở.

Xin nghiêng mình tiễn biệt một người bạn thơ.

Kingwood, TX
Tháng 6/2026


« TRANG NHÀ