MỜI NHAU CHÉN RƯỢU HỒ TRƯỜNG (*)

ngày 24.04.20




Mới đó… mà đã 45 năm
Kể từ ngày “một-chín-bảy-lăm”
Thời gian lướt đi thật nhanh
Nhìn lại một thời xuân xanh
Mà tưởng như giấc mơ hoa đêm mùa hạ!

Soi bóng mình trong gương thấy lạ
Tóc đã bạc màu, má hóp, da nhăn
Lòng chợt dấy lên nhiều nỗi băn khoăn
Khi bóng dáng quê hương chập chờn trước mắt
Ruột gan co thắt
Nước mắt chực trào
Thương quá chừng hai tiếng “mầy tao”
Thương nghiệp dĩ một thời làm lính chiến
Nay tất cả đã trở thành miên viễn
Riêng tao phương này vẫn nhớ đến tụi bây
Nhất là lần tưởng niệm năm nay
Cái mốc thời gian – 45 năm nghiệt ngã
Vẫn nhớ như in, từng cánh chim vội vã
Lìa bỏ quê hương, bỏ cả gia đình
Tao thương thân tao
Thương lũ chúng mình
Nhưng không tiếc đã sanh lầm thế kỷ
Tao bây giờ sống không bình yên trên đất Mỹ
Nhìn bóng chiều tà tiếc một đời trai!

Bằng hữu ơi!
Đêm nay…
Tao lại nhớ đến chúng mầy
Những thằng bạn, đã một thời, cùng vào sanh ra tử
Tao cố bậm gan sống đời lữ thứ
Nhưng khô cạn dần mỗi độ tháng tư
Đêm nay rượu bỗng thừa dư
Bên ngoài trời tối đen như mực
Đã khuya lắm tao vẫn ngồi canh thức
Uống rượu khan, ngâm bản Hồ Trường
Cầm chai rượu trong tay đưa tám hướng bốn phương
Vẫn “không biết rót về đâu
Đâu người tri kỷ” (*)
45 năm!
Sống tha hương tao nghiệm ra chân lý
“Mỗi một con người chỉ có một quê hương”
Lũ chúng mình:
Đứa vùi sâu trong lòng đất lạnh
Đứa bỏ xác đại dương
Dăm ba đứa khắp chân trời góc bể
Dù cuộc sống ra sao cũng không bao giờ và không thể
Quên bỏ được phần đất tổ quê cha

Đôi lúc có người nói “chúng mình đã già”
Nên tao cố gọi chúng mầy bằng tiếng “anh” trang trọng
Nhưng nghe chính tiếng mình vẫn tưởng đâu thằng nào nói ngọng
Ha hả cười… gào hai tiếng “mầy tao”
Rượu Hồ Trường, có còn nghĩ đến nhau
Xin nâng chén dù chúng mình ở Đông Tây Nam Bắc
Chúng mình dù như ngọn đèn dầu leo lét
Xin được một phút huy hoàng trước lúc xuôi tay (**)




INVITE EACH OTHER FOR A HO TRUONG’s WINE CUP (*)

Translated by Jenny Ai Trinh

Just then… 45 years have passed by
Since “nineteen-seven-five”
Time is fleeting and quickly flies
Looking back to my youthful life
Just like a flower dream in a summer night!

It’s strange to see yourself in the mirror light
With grey hair, sunken cheeks, wrinkled skin, and bad eyes
A lot of anxiety suddenly rises up high
The shade of homeland flickers before my eyes
My heart is trembling and about to cry
Tears well up deeply inside
The lovely two words “you, me” sound so nice
when I once lived a soldier’s life
Now all has become forever, right?
I still remember you from another side
Especially in this year’s memorial
The milestone – 45 grim years, is just sorrow
Still remember well, in a hurry, the bird flied
Leaving the homeland and the whole family behind
I love myself
And all of you as well
But no regret to be born in the century of hell
I am living in the unrest America day and night
Looking at the sunset regretting my youthful life!

My friends!
Tonight…
I remember all of you again for some time
Friends, once upon a time, together we risked our lives
I try hard to live my nomad’s life
That dries up when each April arrives
Tonight drinks get me up high
It was pitch dark outside
It’s too late I still sit thru the night
Reciting Ho Truong, drinking bitter wine
Holding a bottle of wine in hand, my head held high
In eight directions and four regions
Still “don’t know where to pour the wine
Where is my soulmate “(*)
45 years!
I figure out the truth when living in exile
“Each one has only one homeland”
This is us:
Who were buried deep in the cold ground
Who died in the ocean, who drowned
Who have drifted away all over the world now
Whatever life is, impossible and never
To Forget about the homeland of our father

Sometimes I heard people say “we are old”
So I try to call you respectfully “brother”
But listening to my own voice‘s like listening to a lisper
Haha, laughing… then screaming “you, me” ever
Drinking Ho Truong wine, still thinking about each other
Please have a toast
Though we are in the north,
west, east, or south whoever thought
We are like a flickering oil lamp
May we have a moment of glory before we are damned (**)


———————–
(*) Bài thơ Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác
(**) Trong bài thơ “Giục Giã” của Xuân Diệu:
“Thà một chút huy hoàng rồi chợt tối
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm”


« TRANG NHÀ »