Dòng Đời Trôi

ngày 18.12.17


Ngồi trong bóng đêm
Nghe tiếng gió đuổi nhau qua thềm vắng
Cả không gian âm trầm vắng lặng
Chỉ có tiếng côn trùng rả rích gọi canh thâu

Tự hỏi mình, gió sẽ về đâu
Khi đã đến cùng trời cuối đất
Người sẽ về đâu
Sau bao phen được-thua-còn-mất
Đứng trước tử sinh, len lén thở dài!

Có bao giờ tự hỏi ta là ai
Giữa thế giới con người muôn vạn
Cha mẹ, anh em, người thân, bè bạn
Chỉ là mốc dừng chân giữa cõi tạm luân hồi

Có khi nào mây trắng sẽ ngừng trôi
Và lũ dế đêm trường ngưng nhạc khúc
Dòng đời kia sẽ không còn trong đục
Cuộc sống con người thôi tất bật trầm luân

Nhìn xuyên bóng đêm
Đi loanh quanh trên đường giác ngộ
Không bao lâu sẽ về cát bụi
Thì có chi vướng bận ưu phiền

Nghe đêm xạc xào, hàng cây nghiêng nghiêng
Bóng đêm thì thầm, trời sương mênh mông
Mai đây trở về bờ giác đang chờ
Dòng đời trôi…

Giữa tháng 12/2017


« TRANG NHÀ »