Ăn cơm dưới đất, nói chuyện trên trời…
ngày 14.11.14Có một cô nương – từ những ngày cuối hạ, tình cờ đọc truyện Diễm Xưa của tôi không biết ở đâu, thế rồi quen – chắc thấy tôi buồn nhắc lại những ngày xưa thân ái, bèn khơi mào chiến tranh bằng cách trích 4 câu thơ trong bài thơ “Cảm Xúc” của thi sĩ Thế Lữ
“Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng;
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên giời;
Trút thời gian trong một phút chơi vơi;
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ…”
…rồi sửa chữ cho hợp để tặng cho tôi:
Xưa có cánh nên tha hồ bay bổng;
Giờ mỏi chân ngồi nhớ chuyện trên giời;
Trút thời gian trong một phút chơi vơi;
Ngắm cuộc đời giữa rừng chiều lá đổ…
…và tôi sửa thêm gửi lại:
Xưa có cánh nên tha hồ bay nhảy;
Giờ hết thời ngồi nói chuyện vu vơ;
Trút niềm riêng với cô nhỏ bằng thơ
Nhìn mộng ước giữa rừng chiều lá đổ…
Sau dó nhận thư trả lời”
Thơ hoạ lại của anh nghe sao… buồn quá à. Em đọc mà nghĩ đến chim đại bàng hết thời phải làm bạn với se sẻ; hay hình ảnh một ông già ngồi góc nhà nói chuyện vu vơ với… kiến. Sao anh không nghĩ anh như cây cổ thụ, giờ toả bóng cho những cây con mọc lên?
Xưa có cánh nên tha hồ bay nhảy,
Giờ retired nói đủ chuyện trên đời
Cùng bạn bè đối ẩm và rong chơi
Lòng thanh thản ngắm rừng thu lá đổ.
Nếu anh còn nói năng bi quan yếm thế như vậy, lúc gặp không những kéo tai, mà em còn… bứt râu cho biết
Thiệt là “no water talk”, tôi viết trả lời”
Thư qua thư lại cuối hè
Thư đi thư đến thư về mùa thu
Rồi từ trăng tỏ trăng lu
Hết doạ tới hù chẳng thấm vào đâu
Hết kéo tai đến bứt râu
Thiệt là nhức đầu với nhỏ nầy luôn
« Thu Muộn | TRANG NHÀ | B u ồ n V à o T h u » |