Người Đã Về Nơi Ấy

ngày 17.07.20

nguoive


Người đã về nơi ấy
Có an vui, bình yên
Có vơi đi những muộn phiền
Khi nghe nhạc khúc của thiên thai buồn
Khi chiều u uẩn mưa tuôn
Tiếng con nhạn lẻ canh trường kêu vang

Người đã về nơi ấy
Có vui ngày xuân sang
Có quên được những trái ngang
Rụng trên lối nhỏ, rớt tràn trong tim
Có còn thao thức về đêm
Có còn xao xuyến bên thềm trăng soi

Người đã về nơi ấy
Có còn nhớ đến tôi
Cầm tay lưu luyến không rời
Bước từng bước nhỏ, nụ cười héo hon
Tiễn nhau nhạt thếch màu son
Bóng chim đã khuất, lá còn lung lay

Người đã về nơi ấy
Riêng còn tôi đêm nay
Bầu khô chén cạn lăn quay
Và tôi nửa tỉnh nửa say nhớ người
Trăng sao vời vợi sáng ngời
Soi đêm lạnh lẽo, soi tôi ngậm ngùi

Người đã về nơi ấy
Mang theo cả niềm vui
Của tôi và chỉ riêng tôi
Nụ cười, hình bóng, mắt môi, ân tình
Bao giờ mình lại gặp mình
Cho cây nảy lộc, cho cành đơm hoa

Người đã về nơi ấy
Tôi viết bài tình ca
Vô tình ngày tháng đi qua
Chân chim cuối mắt, sương pha trắng đầu
Còn đây một khối tình sầu
Trong đêm hoang lạnh bên lầu thông reo

Thánng 5/2015


« TRANG NHÀ »