THƯ HỒI ÂM

ngày 18.09.17


Em cứ nói “tình anh dần phai nhạt
Ngày càng xa, lời nói bớt ân cần
Thu sang rồi, lá đã rụng đầy sân
Mà ước hẹn vẫn chỉ là hẹn ước

Thoắt một cái, một vòng xoay nhật nguyệt
Ngày tàn dần theo từng chiếc lá rơi
Chiều bâng khuâng và nỗi nhớ chơi vơi
Tim se thắt bởi tiếng lòng réo gọi

Anh nhớ em, vì trái ngang, không nói
Chứ lẽ nào tình phai nhạt em ơi
Vẫn loanh quanh với tâm sự rối bời
Chiều xuống vội hoa tình yêu chợt nở

Hoa nở muộn nhưng sắc hoa rực rỡ
Bừng sáng lên niềm hy vọng tin yêu
Nhưng bóng chiều vẫn nhòa nhạt tịch liêu
Và ngang trái vẫn làm anh nhức nhối

Dù sao nữa, em cho anh xin lỗi
Sẽ có một ngày đời sẽ vui hơn
Em hiểu cho anh chớ vội trách hờn
Xin hãy cứ là đóa hoa xuân sắc

04012009


« TRANG NHÀ »