Nỗi Buồn Tháng Tư

ngày 24.04.17


Ta vẫn mãi ngồi đây cùng ngày tháng
Nhưng xa dần đường trở lại quê xưa
Đau phận mình nhìn sớm nắng chiều mưa
Lòng quằn quại với nỗi sầu viễn xứ

Tâm què quặt trong lòng người lữ thứ
Chí hư hao khô cạn cả tiếng cười
Bốn hai năm đã sống hết một đời
Hồn vong quốc thốt đau lời áo não

Ba mươi tháng Tư trời làm giông bão
Giọt mưa thành hạt máu lạnh lùng rơi
Quê hương ơi! Sao cúi mặt nghẹn lời
Từ khuôn cửa giọt buồn rơi thánh thót

Tóc sương điểm, linh hồn trơ vàng vọt
Ôi quê hương vẫn hạt nội mây ngàn
Con cháu Lạc Hồng cơ cực lầm than
Bầy ác quỷ quay cuồng bên tiệc máu

Ba mươi tháng Tư nỗi buồn đau đáu
Nắm xương tàn chắc cũng sẽ tha phương
Ước mơ cuối đời trở lại quê hương
Cứ teo tóp theo tháng ngày vội vã!


« TRANG NHÀ »