Lưu Bút

guestbook1

Bạn đã đến đây mời ngồi lại
Dùng chén trà thanh vừa mới pha
Nếu vui để lại đôi ba chữ
Hoặc cứ đề thơ trên vách nhà

Yên Sơn

Write a new entry for the Guestbook

 
 
 
 
 
 
 
Fields marked with * are required.
Your E-mail address won't be published.
For security reasons we save the IP address 54.92.148.165.
It's possible that your entry will only be visible in the guestbook after we reviewed it.
We reserve the right to edit, delete, or not publish entries.
Nguyễn Đan Tâm Nguyễn Đan Tâm wrote on May 21, 2018 at 12:22 pm:
Một kiếp người
Anh sinh ra nơi sông rạch miền Tây.
Vườn tược, ruộng đồng, thẳng cánh cò bay.
Và người nông dân, chất phác hiền hòa.
Đã bao đời, bám mãnh đất ông cha.
Chân lấm tay bùn, cày sâu cuốc bẩm.
“Việt minh” bùng nổi dậy, năm bốn lăm (1945).
Đối tượng chân chính là bần cố nông.
Hãy vùng lên, ta cướp lấy ruộng đồng.
Cán bộ Việt minh về tận xóm làng.
Họ hô hào, đánh Pháp chống xâm lăng.
Miệng nói hay, thắp sáng cả tương lai.
Ai không theo, bị theo dỏi từng ngày.
Rồi “Việt gian” là cuối cùng bản án.
Dù thực tế, chẳng làm chi cho đáng.
Bao nhiêu nông dân đã bị chết oan.
Bởi cộng sản dùng bạo lực hung tàn.
‘‘Xử bắn, chôn sống, mò tôm”: kinh khủng!
Khiến mọi người, phải nghe theo lệnh chúng.
.Thanh niên yêu nước, hăng hái lên đàng.
Hi sinh cuộc đời trai trẻ, hiên ngang.
Chỉ mong sao nước nhà được giải phóng.
Trở về ruộng đồng, tiếp tục cuộc sống.
Nào ai biết, “Việt minh” là Cộng sản.
Chúng tinh ranh, lại quỉ quyệt vô vàng.
Theo lịnh quốc tế, nhuộm đỏ Đông dương.
Dòng máu Việt nam, đổ khắp chiến trường.
Súng đạn Nga, Tàu, ngày một tối tân.
Năm tư, Điện biên phủ, Pháp đầu hàng (1954).
Anh, Pháp, Mỹ, Nga, Tàu, nhóm họp bàn.
Quyết định giao miền Bắc cho cộng sản.
Sông Bến hải, đất nước bị chia đôi.
Miền Nam hân hoan đón hàng triệu người.
Miền Bắc di cư vào Nam lánh nạn.
Trốn tránh hiểm họa xích hóa Cộng sản.
“Việt nam cộng hòa” tiến cùng thế giới.
Năm sáu mươi , Cộng sản cho ra đời (1960).
“Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam’’
Chống đế quốc Mỹ, đuổi giặc ngoại xâm.
“Đồng khởi Bến tre”, đánh khắp miền Nam.
Việc ác nào, “Mặt trận” cũng dám làm.
“Pháo kích, gài mìn, đào đường, đắp mô”.
“Bắt cóc, thủ tiêu” người không ủng hộ.
“Đặt bom, ám sát”, viên chức cộng hòa.
“Công đồn, đã viện”, “phục kích” quân ta .
Gây bất an, chết chóc cho mọi nhà.
Thà cứ giết lầm, quyết chẳng dung tha.
Anh đã lớn lên, giữa lòng đô thị.
Đời sinh viên, nào có nghĩ ngợi gì.
Có đêm thức giấc, tai nghe súng nổ.
Từ nơi xa xôi, dội về thành phố.
Như nhắc nhở, chiến tranh vẫn kéo dài.
Người Việt chết, vì chủ nghĩa ngoại lai.
Thủ đô Sàigòn, náo loạn từng ngày.
Bao phong trào, do Cộng sản giựt dây.
Tạo hỗn loạn chính trị, nơi hậu phương.
Để hổ trợ quân sự, trên chiến trường.
“Việt nam cộng hòa”, tứ bề thọ địch.
Chính trường miền Nam, quá nhiều bi kịch.
Đảo chánh, chỉnh lý, liên tiếp xảy ra.
Dưới tài đạo diễn, bàn tay lông lá.
“Tổng công kích” Tết mậu thân, sáu tám.(1968)
Cộng quân đánh khắp thành thị miền Nam.
Đưa thiếu niên miền Bắc vào thiêu thân.
Vượt Trường sơn, thề “Sinh Bắc, tử Nam” .
Thẳng tay tàn sát bao nhiêu dân thường.
Tạo nên kinh hoàng, đẩm máu, tang thương.
Ta đẩy lui địch, trên mọi chiến trường.
Vãn hồi an ninh, trật tự, hậu phương.
Anh vào lính, lúc dầu sôi lửa bỏng.
Bao đồng đội ngả xuống, cho anh sống.
Những cái chết, viết nên “Thiên hùng ca”.
Rạng danh “Quân lực Việt nam cộng hòa”.
“Mùa hè đỏ lửa”, một chín bảy hai (1972).
Địch tràn ngập, sau nhiều ngày bao vây.
Quãng trị, thị xã An lộc, Kontum.
Ta đẩy lui địch: “Anh dũng, Kiêu hùng”.(1)
Anh trở về, trong chiến thắng vinh quang.
Nhưng miền Nam, phải chấp nhận hòa đàm.
Để Mỹ được: “Rút lui trong danh dự”.
Sau đó, dân miền Nam đều ứ hự.
Vì Cộng sản lại tiếp tục chiến tranh.
“Tổng tiến công”, mùa xuân năm bảy lăm (1975).
Chiếm trọn miền Nam trong mấy mươi ngày.
Ba mươi tháng tư, uất hận tràn đầy.
Anh tự sát, khi có lệnh đầu hàng.
Tránh bị bắt, chọn cái chết hiên ngang.
Anh ngả xuống, dưới chân ngọn cờ vàng.
Không một nấm mồ, không một nén nhang.
Người đi đường quì xuống, oà lên khóc.
Tội nghiệp cho anh! Thương cho tổ quốc!
Anh ra đi, khi tóc hãy còn xanh.
Anh thật sự là: “Anh hùng vô danh”.
Của nước Việt, của giống nòi oanh liệt.
Ngàn đời sau, muôn triệu người thương tiếc!
Anh là ai? Làm sao có người biết.,.

Nguyễn Đan Tâm
(Kính dâng hương hồn các chiến sĩ quốc gia đã bỏ mình trong cuộc chiến 1945-1975)
(Thân tặng các chiến hữu “Người lính già xa quê hương”)

(1)Trích trong câu: “An lộc anh dũng, Kontum kiêu hùng, Trị thiên vùng dậy”