Lưu Bút

guestbook1

Bạn đã đến đây mời ngồi lại
Dùng chén trà thanh vừa mới pha
Nếu vui để lại đôi ba chữ
Hoặc cứ đề thơ trên vách nhà

Yên Sơn

Write a new entry for the Guestbook

 
 
 
 
 
 
 
Fields marked with * are required.
Your E-mail address won't be published.
For security reasons we save the IP address 54.92.148.165.
It's possible that your entry will only be visible in the guestbook after we reviewed it.
We reserve the right to edit, delete, or not publish entries.
Nguyễn Đan Tâm Nguyễn Đan Tâm wrote on March 27, 2018 at 7:03 pm:
Vong quốc hận
Tháng ba bảy lăm, Buônmathuột mất.
Quân đoàn II, triệt thoái khỏi cao nguyên.
Quân đoàn I, bỏ Quãng Trị, Thừa Thiên.
Giặc chưa đến, quân ta đã rút chạy.
Ba mươi tháng tư, Sàigòn hấp hối.
Lệnh đầu hàng, vang dội máy thâu thanh.
Tội nghiệp thay cho cái đám dân lành.
Tim chết đứng, mặt ngỡ ngàng, ngơ ngác.
Qúa thất vọng, không ít người tự tử.
Kẻ tìm đường ra biển, đến tự do.
Lúc ra đi, thật có nhiều đắn đo.
Bỏ quê hương với một trời tâm sự.
Tên mặt thịt nhảy ra làm con rối.
Hoàn thành âm mưu đen tối ngoại bang.
Dâng miền Nam cho lủ cộng hung tàn.
“Chấm dứt chiến tranh, rút lui trong danh dự”.
Ba mươi tháng tư, triệu người uất hận.
Bao anh hùng tự sát, giữ tiết danh.
Tướng,tá đến binh sĩ, chết theo thành.
Nêu gương sáng đến muôn đời bất diệt.
Lủ giặc tiến vào nhân danh giải phóng.
Cướp tài sản bằng hai chữ “kiểm kê” (1).
“Trưng thu”, “trưng mua”, phẩm vật hốt về.
Chở ra Bắc, từng đoàn chiến lợi phẩm (2).
“Cải tạo công thương nghiệp” là quốc sách.
Bần cùng hóa tư sản, thật là tài.
Xây dựng “kinh tế mới”, nghe thật hay.
Đày tư sản lên rừng thiêng nước độc.
Dân đen kêu khóc, không còn nước mắt.
Bao oán hờn, thấu đến cả trời xanh.
Người bỏ mạng, kẻ lẻn trốn về thành.
Sống lây lất, nơi đầu đường, xó chợ.
Ngụy quân, ngụy quyền, như cá trên thớt.
Tù “cải tạo” chẳng biết bao giờ ra.
Bao nhiêu người ngả xuống, nơi rừng già.
Trót nghe: “cải tạo mười ngày” thôi nhé!


Kế tiếp là đổi lấy “tiền giải phóng”.
Năm trăm đồng chỉ đổi được một đồng.
Ai nhiều tiền thì “có cũng như không”.
Tiền dư ra do nhà nước quản lý (3).
Bày “hộ khẩu” để dễ bề bắt bí.
Nhu yếu phẩm được bán theo đầu người.
Chính sách “xiết bao tử” thật tuyệt vời.
Dân đói qúa, sức đâu mà chống đối.
Muốn đi đâu, phải công an cho phép.
Chịu khó chi tiền, thì phép có ngay.
Tham ô, nhũng lạm bắt nguồn từ đây.
Miền Nam giàu nên chính quyền cứ hốt.
Vợ tướng tá bơ vơ, hết đường sống.
Cán bộ được lệnh đoạt vợ người ta.
Tù trở về, chưng hửng: đổi chủ nhà.
Tới lúc đó, biết gia cang tan nát.
Phong trào “vượt biên” đến như làn sóng.
Bao nhiêu người biết chết, cứ ra đi.
Đánh đổi tự do, nào có sá gì.
Thân trâu ngựa trong thiên đường cộng sản.
Giờ mới hiểu “cách mạng” là “cướp mạnh”.
Vào miền Nam chóa mắt vì giàu sang.
Cán bộ kiểm kê “chết vì nuốt vàng” (4).
Mấy đứa khác “chết vì bị bội thực”.
Ba mươi tháng tư, người dân tỉnh thức.
Hồ ly tinh đã hiện rõ nguyên hình.
Việc ác nào đảng cũng dám hy sinh.
Bao mạng người, cứ xem như cỏ rác.
Cho “ba tàu” vượt biên, lấy vàng, nhà đất.
Tàu chìm, chết đuối, mặc kệ tụi bây.
Công an,tỉnh ủy, vàng bỏ túi đầy.
Trả công kháng chiến những ngày gian khổ.
Hởi người Việt nam trên toàn thế giới.
Nắm tay nhau đoàn kết dưới cờ vàng.
Nguyện một lòng tiêu diệt lủ sài lang.
Cho Việt nam ánh vinh quang tươi sáng.,.
Nguyễn Đan Tâm


(1)Việt cộng cho người vào đóng chốt trong nhà tư sản. Bắt chủ nhà kê khai tiền, vàng bạc, nguyên liệu sản xuất...Xong rồi, chúng tịch thu ( gọi là trưng thu) hoặc mua (gọi là trưng mua), trả tiền bằng tờ giấy lộn. Sau đó, đuổi chủ nhà và gia quyến ra khỏi nhà và đưa lên vùng kinh tế mới. Cũng có những trường hợp, chúng xông vào nhà lúc đêm khuya, dùng súng ép chủ và gia đình lên xe, chở tuốt lên rừng. Khi quay trở về thì căn nhà đã có chủ mới.
(2)Không chở súng đạn, mà chỉ chở TV, tủ lạnh, bàn ghế, xe đạp, xe gắn máy...
(3)Một hình thức ăn cướp.
(4)Chết vì vàng làm nghẹt đường hô hấp. Chuyện nầy chỉ có bệnh viện biết mà thôi.