Thôi Thế Cũng Đành

ngày 10.03.14


Được tin nhắn em sẽ đi vài bữa
Nhưng biệt tăm cho mãi tới hôm nay
Cả tháng dài, đợi từng phút từng giây
Mà tăm nhạn vẫn mịt mờ giăng mắc

Đợi tin nhạn từ gió mùa đông bắc
Rồi xuân sang nhìn hoa bướm vờn nhau
Ngày nối tiếp ngày thảng thốt qua mau
Lòng khắc khoải, bâng khuâng, cùng hoài vọng

Trời u ám giữa mùa xanh xuân mộng
Nhận được tin em bỏ bến quay đò
Lời tạ từ đơn giản một lý do
‘Tim đã cạn những dòng châu ngọc cũ’

Tôi những tưởng tình yêu tôi thừa đủ
Dư nồng nàn, luôn độ lượng, thủy chung
Tôi đối với em ngoài cả đợi mong
Để hy vọng không xảy ra tình huống

Em trở gót… ôi cuộc tình oan uổng
Như một nhát dao đâm thấu tim gan
Như tuyết bỗng rơi giữa buổi xuân sang
Cho hoa cỏ và lòng tôi héo úa

Thôi đành vậy, tình mình không còn nữa
Chúc em vui với duyên mới bên người
Đừng bao giờ tỏ thương hại cho tôi
Đừng cạn nghĩ sẽ có lần trở lại

Cửa đã đóng, cổng vườn tôi khóa trái
Tôi riêng tôi với nỗi nhớ niềm đau
Sẽ xô nghiêng kỷ niệm thuở ban đầu
Sẽ bó chặt những xướt bầm tỳ vết

Đầu Xuân 2014


« TRANG NHÀ »