Anh Ơi Anh Ở Phương Nào

ngày 9.04.18


Đoạn 1:

Em ngồi nghe tiếng đêm trầm lắng thiết tha niềm thương nhớ
Bóng thời gian trong nỗi chờ mong lạnh buốt đôi bờ vai
Nhớ dáng ai vẫy tay từ giã năm nào
Mà giờ đây niềm thương nhớ vẫn còn nguyên
Anh ơi anh chắc anh còn nhớ em đứng bên đường vợi theo
Ánh chiều buông bóng nghiêng trên đường mà nước mắt chẳng ngừng rơi
Lần lìa xa có ai đâu ngờ tình sẽ dở dang
Thời gian quá vô tâm
Và anh cũng vô tình
Chỉ riêng em một bóng ngóng trông hoài ngày đoàn viên
Chiều tàn rồi bóng hoàng hôn trên mái tóc hương thơm nay còn đâu
Thương thân em lẻ loi bên đời nụ hoa úa tàn người ơi người
Tình hỡi! Ơi tình!
Người ơi! Hỡi người!
Về đây, có em bên đời vẫn chờ mong

Đoạn 2:

Em ngồi đây tiếng thu trầm lắng thoáng nghe lời thông hát
Bóng chiều nghiêng theo lá vàng bay lặng lẽ trên đồi hoang
Tiếng suối reo từ bên ghềnh đá ru hời
Và rừng cây chợt im tiếng nghe lời mây
Anh ơi anh biết bao giờ mới đến lúc quay về cùng em
Tiếng thời gian cứ trôi vô tình mà bóng dáng vẫn biệt tăm
Lần lìa xa có ai đâu ngờ đời sẽ cách chia
Hỏi anh có biết chăng
Rằng em vẫn mong chờ
Dẫu riêng em một bóng ngóng trông hoài ngày đoàn viên
Ngày tàn dần bóng hoàng hôn phủ mái tóc điểm sương nghe buồn tênh
Em bơ vơ nhớ anh vô cùng sợ hương sắc tàn người ơi người
Tình hỡi! Ơi tình
Người ơi! Hỡi người
Về đây chúng ta xây đời lại từ đầu


« TRANG NHÀ »