Thơ Song Ngữ

Buổi sáng thức dậy - Thơ Song Ngữ - 17.04.21

Buổi sáng thức dậy Buổi sáng vừa thức dậy Mở toang cửa sổ phòng Bên ngoài sương mờ lối Thì thầm ngọn xuân phong



Chào Ngày Mới - Thơ Song Ngữ - 22.03.21

Vườn nhà tôi sót lại Vài hoa Xuân thắm nở Sau bão tuyết thế kỷ Gửi em thay nụ cười



Tôi Viết Cho Tôi - Thơ Song Ngữ - 19.03.21

Tôi không nghĩ tấm lòng tôi cao thượng Khi quyết định xa em giữa buổi đông sang Nhưng vì lòng tôi luôn có nỗi bất an Khi nhận biết chính mình không phải là chọn lựa tốt nhất Cho tương lai và hạnh phúc chân thật Của riêng em. Em đáng được nhận lãnh, trông […]



Cánh Lá Buổi Hoàng Hôn - Thơ Song Ngữ - 06.02.21

Chùm lá vàng ở bờ hồ tôi gặp Đẹp lạ lùng bên sóng nước như mơ Gió đưa cành lá phất phơ Thản nhiên trong nắng đợi chờ hoàng hôn



Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng 7 - Thơ Song Ngữ - 11.12.20

Hoa Nở Chẳng Hạn Kỳ Bất chợt được tin nhắn Đón em ở phi trường Tôi bàng hoàng nhìn ra ngoài Nắng nhạt hãy còn vương Trên cỏ úa, trên cành cây trụi lá



Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng 6 - Thơ Song Ngữ - 05.12.20

Nhớ Cuộc Tình Huyền Thoại Đất trời đã trọng thu Lá vàng bay lả tả Sáng thức dậy đi làm Phóng xe trong hơi sương lạnh giá Bất chợt nhớ tới cánh đồng hoa vàng Và cuộc tình huyền thoại năm xưa



Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng 4 - Thơ Song Ngữ - 22.10.20

Bỗng nhiên lòng rất nhớ / Muốn liên lạc hỏi em / Cánh đồng hoa vàng năm xưa / Có phải đang ở trong mùa gió chướng / Ngắm trăng thu cho tôi nhiều tưởng tượng / Một bóng lẻ loi đang ngước mắt nhìn



MỜI NHAU CHÉN RƯỢU HỒ TRƯỜNG (*) - Thơ Song Ngữ - 24.04.20

Mới đó… mà đã 45 năm / Kể từ ngày “một-chín-bảy-lăm” / Thời gian lướt đi thật nhanh / Nhìn lại một thời xuân xanh



Trường Ca Người Em Mạn Bắc 6 - Thơ Song Ngữ - 12.04.20

Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc / Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong / Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong / Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số



Thơ Của Tôi - Thơ Song Ngữ - 11.06.19

Thơ tôi dệt chuyện trên trời Ngẫu nhiên rụng xuống trúng người lạ, quen Không cần nhớ, chẳng cần quên Đừng hy vọng, chớ bắt đền… tội tôi Nhưng thơ khó dệt khi vui Chỉ khi buồn khổ chín muồi mới mong